Cung vô ưu-HOÀNG THỤY

mùa hai mươi gió vẫn cứ thổi nước vẫn cứ trôi và bụi vẫn cứ phủ mờ một trung nguyên từ ấy kéo dài bất tận về phương nam

động rừng phía bắc đàn nhạn đã bay xuôi về bình nguyên kia là triêu dương đây là hoàng hôn với một vùng cỏ non tơ bất tận

cứ im đi những lời hứa trên mây cứ nghĩ lại những di ngôn của đất bao ngàn năm trước đã từ ấy sinh ra và làm nên một dãy sơn hà tuyệt bích

cứ đứng thẳng lên mà nhìn một màu vàng cũng thực như dòng thanh giang ẩn chìm vào long giang khi ngọc hân về đây hát bài chú bửu sơn kỳ hương đầy mê hoặc

ngày sắp hết và đêm sẽ đến nhuộm đen cả một vùng an lạc xa xưa

một bóng người chân chính cũng không thấy một lời chân thật cũng nghẹn ngào trôi nhanh về phía mập mờ phù du bên dãy bạch sơn

 

lặn xuống một ao tù chôn thân trần trụi vào nơi em đã chỉnh sửa từng dòng chữ sai lệch của tàng thư một ngàn năm trước qua những trang giấy mốc meo bị lãng quên

nằm co ro giữa hai trái đắng hút mật ngọt nơi nhụy hoa bên dưới đã bầm dập tả tơi suốt một thời chung đụng với ngoại nhân đầy lông lá phía bên kia

không còn một khoảng cách nào cho đó và đây để em nuôi giữ một truyền nhân nằm cạnh một bờ suối ngát hương phục dựng một non rất xanh một nước rất tinh khôi  giữa mênh mông của gió và trăng

cứ ngầm chảy ra mầm sống cho sự tán ra và tụ lại thành một cung cũng ấm như cung vô ưu

vào vùng của em vàng thu cũng ngất ngây mùi sinh thắm len vào môi

mùa hai mươi cứ qua

và em vẫn cứ là mùa thanh xuân nuôi giữ một vùng mật cấm ẩm ướt kéo dài từ bên kia qua những nơi không tên của ngàn sau đầy thao thức

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *