Cổ nhân qui khứ lai từ (*)-NGU YÊN

tranh Käthe Kollwitz , German

Này, ông Đào Tiềm,
lâu quá rồi,
từ lúc chia tay ở Việt Nam.
Ông sang Mỹ hồi nào.
Đêm qua,
từ chồng sách cũ chui ra,
nhìn thấy ông
tôi vô cùng hổ thẹn.
Bốn mươi tuổi ông đã đi về.
Bảy mươi tuổi tôi vẫn còn nấn ná.
Trách nhiệm
không phải của mình mà dây dưa.
Nợ nần
không phải của riêng mà ráng trả.
Ông tìm đến Suối Hoa Đào.
“Từ người già tóc bạc,
tới trẻ để trái đào,
đều hớn hở vui vẻ.” (**)

Chung quanh tôi chập chùng tối tăm.
Nắng trời chạm vách tường trở thành vô dụng.
Ánh sáng chạm da thịt không soi rõ nội tâm,
bên trong hoàn toàn đen, đen vĩnh viễn.
Người đời nay nông nổi thắp đèn
tự cho sáng suốt.
Như đàn bò mộng
húc vào vách núi,
hâm mộ tiếng sừng nhọn
cạ vào bia đá trăm năm,
giống hệt như bia mộ.

 

Mời ông ngồi xuống chơi.
Tôi biết,
không nên theo chân Lưu Tử Ký (***)
tìm Suối Hoa Đào.
Không biết đi đâu
tôi chọn ở tại chỗ.
Căn phòng này:
Hình chữ nhật gọn gàng.
Sách vở tế chỉnh.
Sách nặng ngàn trang để dưới.
Thơ nhẹ một tờ treo trên cao.
Sách triết học sắp bên phải.
Sách văn chương sắp bên trái.
Sách khoa học trấn trung tâm.
Sách cố nhân bọc vải lụa.
Tranh tự vẽ thay đổi bốn mùa.
Đàn trên tường leo xuống mỗi ngày.
Nhạc Jazz vang ra từ tủ rượu.

 

Mời ông ly rượu đỏ.
Rượu Tây phương
dù không thắm thiết nhưng ngon.
Nơi đây không thể dùng đồng tử,
vì có thể phạm luật kỳ thị,
để tôi hầu ông.

Trong phòng này,
vợ và con cháu tôn trọng người viết.
Trong nhà
từ người già tóc bạc
tới trẻ mới lên ba
đều hớn hở vui vẻ.

 

____
(*) Qui Khứ Lai Từ là tên bài thơ nổi tiếng trong cổ văn Trung Quốc của Đào Tiềm
(**) Tất như ngoại nhân, hoàng phát thùy thiều, tịnh di nhiên tự lạc, Nguyễn Hiến Lê dịch.
(***) Lưu Tử Ký ở đất Nam Dương (nay thuộc tỉnh Hà Nam). Nghe kể chuyện Suối Hoa Đào, đã đi tìm nơi đó. Tìm chưa ra, mắc bạo bệnh mà qua đời. (Ghi chú của Nguyễn Hiến Lê.)

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published.