Những rời rạc của đêm-LÊ ÂN

Mỗi ngày nhặt vài ý nghĩ và nói những điều khơi khơi thường lệ lói một niềm vui nào đó như đóm lửa tình cờ người tiền sử bỏ quên nơi góc nhớ hồng hoang sau những đêm săn đuổi cơn say chập chờn giấc mơ tiến hoá.

 

Đêm mất trộm vài miếng thời gian mẹ phơi tuổi khói làng thầm giọt mưa cõng duyên căn thất lạc từng phiến nắng lam lũ cuối ngày trôi như thả đời du mục tìm về cánh đồng xưa mùa giấu vào đêm hương sắc tẩy trần những buồn vương sương khói.

 

Trăng thất tình tạm cư nơi luống cày bỏ hoang ký ức ai dỗ dành tiếng dế buồn lạc mẹ kêu khan từng đêm tiền kiếp mồ côi những đứa trẻ mất dần nơi chốn rong chơi và người già quen lang thang góp nhặt tìm gì quanh những đống xà bần tư duy kim cổ.

 

Không thể lẩn tránh những nhàm chán của mọi thứ lập trình ám ảnh ngẫu nhiên trong từng dấu đời bon chen trí trá… Ta dắt ta về với căn nhà ổ chuột cuối con hẻm sầu đông vừa đủ chỗ cho những đêm một mình hoang dã giấc mơ trăng.

 

Từng đêm người lao công vẫn quét dọn mọi thứ của nền văn minh hắt đổ xuống đời lẫn trong tiếng chuông lạc chiều chưa kịp lan xa lời sám hối bần cùng bám riết những nẻo đường nhập nhoạng bóng dơi ma treo mùi son phấn săn tình lũ robot phế thải chán đời bán xác ăn chơi và từ đó ra đời câu hát:  thưa em, kim loại biết buồn…

Please follow and like us: