Duyên khởi-TRẦN QUỐC TOÀN

Trên mảnh đất của trời thu gió lá cây, cô gái của bông hồng đỏ, suối mùa mưa chảy thẫm trên nền mây xanh biếc,
Chúng ta hãy nói vào khung cảnh này, tiếng nói của tâm tư,
Đau khổ gì, uất ức gì, hay là chim đang hót gọi tổ khi trời dần vào đêm tối,
người con gái choàng tay lên vết thương đang rỉ máu, giọt máu khởi nguyên của loài người,
Chúng ta hoàn toàn sống trong sự tưởng tượng, trong kiếp hoa hồng đỏ, con suối đóng băng dấu chân loài ong ngàn năm trước,
Hãy thử hình dung về cát bụi, về những món nợ trần gian còn lại,
Khoảnh khắc còn lại, luân hồi còn lại
Chúng ta chẳng còn giới hạn giữa một luận sư và một triết gia
khi quay mặt vào vách đá,
Lối thiên đường đã khép cổng
Cõi địa ngục đã tan hoang
Trần gian còn lại những giấc mộng trường
Mà trong ý nghĩ  rằng ta còn sống
Để từng cánh hoa hồng đỏ là lửa thiêng trên thập giá
Là mùa hoa muồng thắp sáng ngày nắng tàn
chim còn hồng tiếng hót nguyên sơ
Tờ lịch toạ thiền ngày tăm tối
người con gái soi gương
Mười năm dấu vết của loài bướm nhiệt đới
Ai? Có phải chính những tượng hồn ngôn ngữ
Trí nhớ ấu thơ
Giai điệu bản lá cây rầm rì trên xóm núi
Tối tối thắp đèn kể chuyện người xưa
Để tìm về ngôi làng đã quên dấu xoá
Để gục đầu khóc bài kinh vô tự
Để thương kẻ sa cơ lỡ vận
Muốn tìm chỗ ẩn trú tình thương
Trong đôi mắt người già cô độc
Lời răn dạy được chép cẩn thận vào trí nhớ
Lửa ấy, đã ngầm đốt từng sát na ý nghĩ
Tư tưởng dần trở thành một đôi mắt
Truyền bằng giọng nhiệt đới gió mùa
Người đàn ông cuối cùng kể chuyện
Người đàn ông mở giấc mơ chính mình trong tích xưa
Giấc mơ nguồn cội về đàn bà, những quả trứng Hồng bàng, giấc ngủ xóm làng
Cây gòn cuối ngõ
Tiếng dế bên sông
Tóc vị cha già đang mọc dài trên biển
Như cá
Như rồng
Tấm lòng là cảnh giới của hoa
Hoa là duyên khởi
Cho kẻ mơ hồ ngồi êm nghe mầu trăng đang chuyển dạ
Chiếc nón nắng tre gõ chân giọt nước giếng
Khi ta đang sống trong sự tưởng tượng…

Please follow and like us: