Về ngược-PHẠM HỮU HOÀNG

Karl Hartung /German

 

      Lão Mạc Lâm thuộc hàng danh gia vọng tộc. Nhờ công đức tổ tiên xông pha trận mạc, hết lòng phò tá Nguyễn Gia Long thu phục giang sơn, vỗ yên bốn bể, mà được triều đình xét công lao ban thưởng quan tước. Tiếp nối võ nghiệp cha ông, đến cuối đời Tự Đức, lão Mạc Lâm được giữ chức quản cơ, hàm tứ phẩm. Ở Nam Hạ, lão được mọi người nể trọng bởi quan quyền, và bởi thái độ sống khiêm cung, trên kính trọng các bậc tiên hiền, dưới đối đãi nghĩa tình với bà con, làng xóm. Nhưng lão chưa bao giờ bằng lòng với những gì đã có. Lão thầm nghĩ, họ Mạc xưa nay không ai học hành ra hồn ra vía, đến nơi văn miếu thì trơ như phỗng, lời lẽ, cư xử với thân hữu thì cộc cằn thô lỗ. Lão lấy làm hổ thẹn. Thấy nhà các bậc nho gia, có người tuy sống trong cảnh thanh bần nhưng lễ nghĩa, nền nếp, trên bảo dưới nghe, con cháu thảo hiền, lão không khỏi ao ước. Lão hiếm muộn đường con cái. Gần tứ tuần, vợ lão mới sinh được một mụn con trai, đặt tên là Mạc Biện. Người vợ sinh khó, qua đời khi vượt cạn. Lão không tục huyền, một mình nuôi con và gửi gắm mong ước vào đứa con trai độc nhất. Lão không tiếc tiền của, công sức cho việc học của đứa con trai. Nhưng đến tuổi trưởng thành, Mạc Biện càng lơ là chuyện đèn sách, suốt ngày luyện võ, đấu gươm, đàn đúm, ăn chơi lêu lổng, thích trêu hoa ghẹo nguyệt, bén mùi hương phấn. Cứ thế, ngày một sa đà, tai tiếng khắp cả vùng. Khi rõ tường tận sự việc, lão gọi Mạc Biện vào nhà tiền đường quở trách. Thấy Mạc Biện bước vào, lão đứng dậy, giận dữ nói:

– Tao nghe thiên hạ đồn đại bao chuyện tồi tệ về mày. Quả không sai.

Lão kể một thôi những gì đã biết được. Mạc Biện không hề sợ hãi, hắn thừa nhận:

– Đúng là như vậy. Nhưng có gì xấu khiến cha phải bực tức?

Lão vỗ bàn quát:

– Thế không phải là xấu à? Tao mong mày chuyên tâm đèn sách, có ngày đỗ đạt, đem tài ra giúp nước, báo ơn vua làm rạng rỡ tông đường, nhưng thật không ngờ mày lại thành một đứa hư đốn.

Mạc Biện đáp:

– Mớ chữ nghĩa rối rắm đó con không sao nuốt nổi. Hãy để cho bọn nho sinh kiết xác dùi mài hòng kiếm miếng đỉnh chung. Cha đừng ép buộc con vô ích.

Mạc Biện đứng yên thản nhiên. Hắn biết cha hắn dù giận tới đâu cũng không làm gì hắn. Từ thuở nhỏ, hắn luôn được nuông chiều. Chưa bao giờ bị roi đòn. Nghe con nói huỵch toẹt như thế, cơn giận càng bốc lên, lão nghiến răng hừ một tiếng, phẩy mạnh tay áo, rảo bước về phòng riêng, ngồi xuống chiếc ghế tựa dài, tay bóp chặt thành ghế. Lão vốn đã buồn về việc nước. Giặc Phú Lang Sa đang uy hiếp kinh thành. Triều đình nhu nhược, không quyết đoán. Các đại thần trong triều có người muốn cầu hòa để yên ổn mà tận hưởng phú quí vinh hoa. Ngay cả quan tổng đốc, bề trên của lão cũng chỉ là phường giá áo túi cơm, chỉ thích chơi bời hưởng lạc, mặt hóng ra biển chờ ngày quy thuận giặc. Việc nước trăm mối lo, vậy mà việc nhà không yên… Ngồi nghỉ một lúc, lão tĩnh tâm trở lại. Nghĩ cho cùng, cũng không thể trách Mạc Biện. Bởi Mạc Biện ngày càng giống lão như hệt. Hồi Mạc Biện chào đời, bà mụ hớt hải tới báo cho lão biết, chỗ xương cùng trên hậu môn nhú ra một mỏm trông giống cái đuôi cụt. Lão dặn phải giữ kín chuyện ấy. Đây cũng là bí mật trên cơ thể lão và lão đã phải khổ sở che giấu suốt một đời. Phải chăng vì cái dị tật truyền đời đó mà đàn ông họ Mạc mê đắm sắc dục, luôn đòi hỏi, thèm khát. Hai phần đời ngụp lặn trong bể sân si, lão dần nhận ra, phải biết tự kiềm chế dục vọng, phải khu biệt phần tà độc ấy lại mới làm người tốt được. Làm cách nào để thằng con thừa tự hiểu được điều đó. Lão nhíu mày nghĩ ngợi. Hay là cưới vợ cho nó? Một người vợ hiền có thể làm thay đổi tâm tính nó chăng? Nhưng biết chọn con gái nhà ai bây giờ? Lão lại trầm tư suy tính. Lão nhớ tới Từ Nguyên, một người bạn của lão, là trại chủ ở vùng bán sơn địa. Từ Nguyên với lão vốn là chỗ giao tình sâu đậm. Hồi đó, vùng bán sơn địa nổi lên bọn sơn tặc hung ác, tác oai tác quái. Lão dẫn quân lên thảo phạt, đánh tan đám thảo khấu. Khi tiến vào sào huyệt của chúng, lão cứu được Từ Nguyên. Người trại chủ đang bị chúng giam giữ, đói khát đến mờ mắt, chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn. Từ đó hai người thành thâm tình. Từ Vy là con gái út của Từ Nguyên, rất được cha cưng chiều. Nàng xinh đẹp như bông hoa núi rừng.  Phải rồi, hỏi cưới Từ Vy cho Mạc Biện. Cha con lão phải lên trên đó một chuyến, nhân cũng có chuyện muốn bàn riêng với người bạn già của lão.

 

*

Người trại chủ vui mừng trước cuộc viếng thăm bất ngờ của cha con Mạc Lâm, bày tiệc rượu linh đình tiếp đãi nồng hậu. Trong tiệc, có cả Từ Vy cùng dự. Từ lúc gặp Từ Vy, Mạc Biện không lúc nào rời nàng. Từ Vy e lệ bắt gặp cái nhìn của hắn. Mấy năm trước, Từ Vy theo cha về Nam Hạ dự đám giỗ của họ Mạc. Lần gặp ấy, dưới mắt của Mạc Biện, Từ Vy chỉ là cô bé mười bốn nhí nhảnh, hồn nhiên. Dưới xuôi, thấy cái gì lạ, Từ Vy cứ bám vào tay áo của hắn mà hỏi…

Tiệc tan, lúc này chỉ còn lại hai người bạn già thưởng trà, Mạc Lâm trao đổi chuyện thời thế với Từ Nguyên. Lão nói:

– Thế giặc mạnh, tàu đồng, đại pháo, không thể đánh một trận mà đuổi đi được. Các bậc sĩ phu đã về miền ngược chiêu mộ nghĩa sĩ, thu nhận hào kiệt, xây dựng căn cứ để tính kế lâu dài. Bởi trên này có rừng núi điệp trùng làm thành lũy, có sông sâu suối hiểm làm chiến hào rất thuận lợi cho việc dùng binh. Chú là người bản địa, hãy tham gia tụ nghĩa, đem hiểu biết của mình mà góp vào việc đánh giặc cứu nước.

Từ Nguyên rắn rỏi:

– Vận nước gặp nguy nan, là thần tử ai cũng phải có trách nhiệm gánh vác. Tôi sẽ làm theo những lời anh chỉ bảo.

Lúc đó thấy đôi thiếu niên xuất hiện trên lối đi trong vườn, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. Mạc Lâm nói với Từ Nguyên:

– Ta xem Từ Vy rất xứng là con dâu nhà ta. Trông hai đứa chắc cũng đã có tình ý với nhau. Hay ta cùng chú kết tình sui gia, cho nghĩa tình thêm bền chặt.

Từ Nguyên cười vui vẻ:

– Nếu được thế thì còn gì hơn. Mối lương duyên này xin để anh quyết định.

Từ lúc gặp lại Từ Vy, Mạc Biện ngày đêm tơ tưởng. Bông hoa miền sơn cước đã làm hắn si mê như điếu đổ. Nghe cha nói chuyện hỏi cưới Từ Vy cho mình, Mạc Biện đồng ý ngay. Hắn sốt ruột mong cho tới ngày được thành thân với nàng…

Đám cưới diễn ra tưng bừng ở Nam Hạ. Mạc Biện hớn hở dẫn Từ Vy vào bái tạ tông đường giữa tiếng kèn sáo và tiếng pháo nổ rộn ràng. Xong phần lễ là tiệc tùng, khách khứa đông đảo, tiếng cười nói chúc tụng rôm rả. Sau đám cưới ít lâu, Từ Vy có mang. Mạc Lâm vui mừng khôn xiết, mong rằng khi đã có thê tử bên cạnh, Mạc Biện sẽ hồi tâm chuyển ý. Đến lúc đó, lão sẽ bẩm báo với triều đình xin cho Mạc Biện tập ấm phẩm hàm, chức vụ của lão, dù tận thâm tâm, lão không muốn Mạc Biện theo nghề đao kiếm, trở thành kẻ võ biền như cái nghiệp đeo đẳng đàn ông họ Mạc từ bao đời nay.

 

*

      Nhưng khi ấy ở ngoài thành có một tửu điếm khá nổi tiếng: rượu ngon, đủ các món sơn hào hải vị và còn có các kĩ nữ trẻ trung, xinh đẹp chiều chuộng. Mạc Biện từng nhẵn mặt nơi ấy. Cái thai của Từ Vy ngày mỗi lớn, Mạc Biện không gần gũi được nàng, hắn đâm ra bức bối. Một hôm, nhớ mùi cũ, hắn rủ đám bạn lưu linh phi ngựa lên tửu điếm bày cuộc chơi. Cả bọn rất thích Mạc Biện vì hắn thừa tiền bạc, lại hào phóng. Rượu được mấy tuần, một kẻ trong bọn rỉ tai hắn:

– Mụ chủ vừa tuyển được một ca kĩ đến từ kinh thành, nhan sắc tuyệt trần, lại đàn ngọt hát hay. Ả tên Như Nguyệt. Khách bình thường không  ai với tới được.

Mạc Biện nghe nói nổi hứng anh hùng, gọi mụ chủ tới, móc túi bạc trong người ra quăng lên bàn, cao giọng:

– Ta muốn Như Nguyệt ra hầu rượu, bao nhiêu đó, được chưa?

Mụ chủ nhấc túi bạc lên ước chừng nặng nhẹ, rồi gật đầu:

– Như Nguyệt sẽ ra hầu ngài ngay.

Mụ ta đi vào. Như Nguyệt vén màn ra chào. Vừa thấy Như Nguyệt, Mạc Biện sững sờ. Như Nguyệt tuổi chừng đôi mươi, dáng yểu điệu thướt tha, sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn như từ trong tranh bước ra. Nàng ôm đàn tì bà dạo lên một giai điệu du dương, êm mượt mà xốn xang. Mắt nàng long lanh theo tiếng đàn… Nghe đàn, ngắm người, Mạc Biện càng mê mẩn như bị hớp hồn. Như Nguyệt bước tới gần hắn dịu dàng rót rượu vào li. Mùi thơm da thịt con gái làm hắn đê mê, hắn nắm tay Như Nguyệt toan kéo nàng vào lòng. Nhưng nàng rút mạnh tay ra, lùi lại mấy bước, nghiêm nét mặt. Mạc Biện dằn li rượu xuống bàn quát:

– Sao vậy? Ta bỏ bao nhiêu bạc để có nàng phục vụ. Cớ gì nàng không chiều ta?

Như Nguyệt bình tĩnh đáp:

– Tôi là người xa xứ phiêu bạt tới đây, đem tiếng đàn mua vui cho khách để kiếm cơm độ nhật, chứ không hành nghề bán phấn buôn hương. Tôi quyết không thể chiều theo được.

Mạc Biện đập tay xuống bàn:

– Nói dễ nghe quá! Tao bỏ tiền ra là tao có quyền, dám từ chối à? Mụ chủ đâu?

Mụ chủ nhanh nhảu bước lại. Hắn kể vắn tắt thái độ Như Nguyệt. Mụ ta ỏn ẻn:

– Ngài thông cảm, lúc nãy, tôi quên nói với ngài, ả ta chỉ là ca kĩ đàn hát, hầu rượu. Để tôi gọi các kĩ nữ cho ngài.

Mặc Biện cáu gắt:

– Không cần, ta chỉ cần Như Nguyệt thôi.

 

*

Cách mấy hôm, Mạc Biện lại tới tửu điếm. Lần này, hắn đến một mình, cho bày tiệc, đưa một túi bạc bảo chủ quán gọi Như Nguyệt tới hầu rượu. Vừa thấy Mạc Biện, Như Nguyệt giật mình, khựng lại. Mạc Biện giả lả:

– Nàng đừng sợ. Hôm trước ta quá chén nên thất thố. Nàng bỏ qua cho.

Hắn ra hiệu cho Như Nguyệt ngồi xuống ghế đối diện. Mạc Biện nghĩ thầm, với cô nương này phải dùng chiêu khác. Hắn bảo:

– Ta có chuyện không vui. Nàng đàn hát cho ta giải sầu đi.

Như Nguyệt so dây, dạo đàn cất tiếng hát. Mạc Biện cầm li rượu uống. Hắn làm ra vẻ chú ý nghe nhưng thật ra hắn ngắm nàng. Bộ xiêm y màu trắng mịn màng làm tôn thêm làn da trắng hồng, trông nàng đẹp thanh khiết như tiên nữ giáng trần. Này tóc, này mắt, này môi… quyến rũ lạ lùng. Mạc Biện càng ngắm càng đắm đuối. Hắn cố đè nén ham muốn đang cồn cào trong người. Tỏ ra là người tao nhã, chờ nàng dừng đàn, Mạc Biện ra vẻ thông cảm:

– Người ngọc như nàng mà phải ở nơi ố tạp này thì uổng phí cuộc đời, vàng thau lẫn lộn, đáng tiếc lắm thay.

Như Nguyệt liếc nhìn hắn rồi cúi xuống, nhỏ nhẹ đáp:

– Số phận con người là do trời định, đành phải cam chịu chứ biết làm sao.

Nghe lời ấy, Mạc Biện liền mở ý:

– Nếu ta giúp nàng ra khỏi nơi này, cho nàng một cuộc sống nhung lụa êm ấm thì sao?

Như Nguyệt lắc đầu:

– Tôi không mong điều đó. Kiếp người tiêu diêu, rày đây mai đó, ung dung tự tại, cây đàn là tri kỉ, bốn biển tìm tri âm, may mắn gặp người đồng điệu hiểu thấu cho tôi là mãn nguyện rồi. Xin đa tạ ngài đã có ý tốt.

Mạc Biện tới tửu quán nhiều lần nữa nhưng Như Nguyệt luôn giữ chừng mực với hắn. Nàng ca kĩ kinh thành như một ảo ảnh lung linh, gần đó rồi xa đó, vời vợi, mông lung…  Nhưng Mạc Biện vẫn ngày đêm mê mệt rạo rực mơ tưởng giây phút được ái ân cùng nàng…

 

*

Từ Vy sắp tới ngày khai hoa nở nhụy. Nàng vò võ một mình trong phòng riêng. Lúc nàng cần người chồng bên cạnh, cần những lời an ủi thì Mạc Biện lại hững hờ lạnh nhạt, không ngó ngàng gì tới người vợ trẻ đang bụng mang dạ chửa. Mạc Biện hay vắng nhà, không biết đi đâu. Mỗi khi về, mặt dàu dàu tư lự. Nàng hỏi, hắn cáu gắt nạt nộ. Nàng trách hờn, mới ngày nào nói lời ngon ngọt yêu thương mà nay sao nỡ đem lòng phụ bạc. Nàng thầm trách ông trời sao lại đẩy nàng đến cảnh ngộ trớ trêu. Ai có thể chia sẻ được nỗi khổ đau đang vò xé tâm can, nàng không cầm được giọt lệ…

*

Nhưng Từ Vy cắn răng chịu đựng cho đến kì sinh nở. Nàng sinh được một bé trai. Nghe tin báo, lão Mạc Lâm bảo bà mụ ẵm thằng bé còn đỏ hỏn ra cho lão xem. Ôm thằng bé lên, lão nhìn chỗ xương cùng, không có cái đuôi cụt. Mắt lão sáng lên. Lão dặn đi dặn lại người nhà chăm sóc mẹ con Từ Vy chu đáo. Ngày ăn đầy tháng, lão đặt tên thằng cháu nội là Mạc Quân. Lão cười khà khà nói với mọi người: “Thằng bé này là hậu nhân mà ta mong mỏi. Cầu trời phù hộ mai sau nó sẽ là bậc chính nhân quân tử.”

Còn Mạc Biện, hắn không hề quan tâm tới đứa con. Hắn vẫn đến tửu điếm. Khác với thường lệ, tửu điếm vắng tanh. Vừa thấy hắn, mụ chủ nói ngay:

– Hôm nay là bữa cuối cùng phục vụ ngài. Ngày mai, tửu điếm sẽ đóng cửa.

– Sao vậy? Mạc Biện ngạc nhiên hỏi.

Mụ chủ đáp:

– Ai còn lòng dạ nào mà tới đây vui thú? Mọi người về ngược gia nhập nghĩa quân đánh giặc cả rồi. Khách của tôi có lẽ chỉ còn mình ngài mà thôi.

– Việc ấy là thật à?

Mụ chủ nhìn Mạc Biện với ánh mắt lạ lùng:

– Chuyện hiển nhiên trước bàn dân thiên hạ, thế mà ngài hỏi như ở đâu đâu. Ngài là con dòng cháu dõi sao lại thờ ơ như thế.

Câu cuối mụ ta kéo dài ra bằng giọng mỉa mai ngọt xớt. Mạc Biện không ngờ một người đàn bà xưa nay chỉ quen mồm mép chèo kéo khách phong tình để kiếm lợi mà lại nói ra những lời ấy. Hắn nhếch môi cười nhạt rồi lên tiếng:

– Ta muốn gặp Như nguyệt.

– Người đi rồi.

– Đi đâu? Đã có chuyện xảy ra à?

Mụ chủ chậm rãi kể, hôm trước, ngài thông lại ở dinh quan tổng đốc dẫn mấy gã Phú Lang Sa ghé vào quán. Hắn gọi Như Nguyệt ra đánh đàn hầu rượu. Viên thông lại bảo: “Nàng làm các ngài ấy hài lòng thì ta thưởng hậu hĩ cho.” Nhưng Như Nguyệt cứ ngồi im lặng, không buồn so dây thử phím. Thấy vậy, viên thông lại nổi cáu: “Nàng có đàn hay không thì nói? Các ngài đây mà mất vui thì đừng trách ta đấy.” Như Nguyệt đứng dậy trỏ vào mấy gã Phú Lang Sa lạnh lùng trả lời: “Tôi không thể đàn hát trước những kẻ này.” Nói xong, nàng ôm đàn quay lưng đi vào. Cả bọn bực tức chửi bới. Viên thông lại cau mặt hăm he: “Chờ đó, rồi tao sẽ cho mày biết tay, để thử coi mày còn cái giọng điệu đó nữa không!” Về phòng riêng, Như Nguyệt thu xếp hành trang rồi đi ngay. Theo hướng Như Nguyệt đi thì tôi chắc là đã về ngược.

Mắt Mạc Biện tối sầm lại, có cái gì chẹn nơi cổ họng. Hắn lồng lộn tức tối. Bao nhiêu tiền bạc, công sức bỏ ra đã trở thành công cốc. Người con gái hắn khao khát chiếm đoạt, tưởng chừng như ở trong tầm tay, vậy mà bỗng nhiên biến mất như bóng chim tăm cá. Lòng bừng bừng căm hận, hắn gọi một vò rượu ngồi uống đến say khướt, rồi đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi quán, miệng gầm gừ: “Ta tìm nàng dù đến chân mây cuối trời, sẽ băm vằm cho hả giận.”

 

*

Ở căn cứ nghĩa quân, Từ Nguyên nóng ruột đứng ngồi không yên. Từ khi có hịch Cần Vương, khí thế đánh Tây bừng bừng sôi sục, nghĩa sĩ đến đầu quân ngày một đông, ai nấy đều hăng hái quyết sống chết với giặc. Tình hình như dầu sôi lửa bỏng. Bão táp sắp trút xuống đầu bọn cướp nước, thời gian chỉ còn tính ngày một ngày hai. Vậy mà, không có tin tức gì về ân nhân năm xưa. Không biết Mạc Lâm đã toan tính gì chưa? Còn Từ Vy nữa? Đứa con gái của lão ra sao trong cảnh li loạn. Từ Nguyên quyết định phải về Nam Hạ một chuyến. Vào một buổi chiều ngày hè, cỗ xe ngựa chở Từ Nguyên lăn bánh vào sân nhà ông sui gia thì cũng vừa lúc Mạc Lâm từ trong thành về. Mạc Lâm cho biết, vừa mới họp ở dinh quan tổng đốc, có cả mấy gã võ quan Phú Lang Sa tham dự. Quan tổng đốc ra lệnh cho lão đem quân lên miền ngược trấn áp cuộc khởi nghĩa. Lão viện lí do này nọ để không xuất binh. Quan tổng đốc giận tái mặt. Mấy gã Phú Lang Sa xì xồ, xì xào xúc xiểm vào. Nhìn sắc mặt đầy sát khí của quan, lão biết tai họa sắp ập xuống đầu.

Mạc Lâm thở dài:

– Kẻ đáng bị giết phải là mấy tên Phú Lang Sa đang đi lại ngông nghênh trước mặt. Lẽ ra phải vung gươm chém bọn chúng cho hả nỗi căm giận chứ sao lại sát hại những người đang nóng lòng báo quốc? Họ Mạc tôi đời đời trung liệt há cam tâm làm chuyện trái ngược đó? Nhưng giờ tôi chưa biết tính sao đây.

Từ Nguyên không đắn đo, nói ngay ý nghĩ đeo đẳng trong đầu mấy hôm nay:

– Hay là anh cùng tôi về ngược? Tôi có kể về anh với các thủ lĩnh. Họ rất mong được tiếp đón anh. Một võ tướng dày dạn trận mạc như anh lúc này rất cần cho nghĩa quân.

Những nếp nhăn trên gương mặt Mạc Lâm giãn ra:

– Tôi đã nghĩ tới điều này. Chắc cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Để tôi thu xếp việc nhà rồi lên đường.

Khi ấy, Mạc Biện khật khưỡng đi qua khoảng sân rộng vào nhà hậu đường. Rồi từ trong phòng vợ chồng hắn vang lên tiếng đồ đạc đỗ vỡ. Tiếng quát tháo:

– Như Nguyệt! Nàng bỏ ta à? Nàng có biết ta căm giận đến mức nào không?  Hôm nay, ta quyết không tha cho nàng.

Tiếng của Từ Vy:

– Tôi không phải là Như Nguyệt… Tôi không làm gì nên tội… Xin đừng hại mẹ con tôi…

Mạc Lâm đạp cửa xông vào. Đồ đạc ngả nghiêng, hỗn độn. Từ Vy run rẩy ôm chặt con, nét mặt thất thần.

Thấy lão, Từ Vy cất tiếng kêu:

– Cha ơi! Cứu con với!

Mạc Lâm quát to:

– Súc sinh! Không được làm càn! Bỏ gươm xuống mau!

Mạc Biện mắt ngầu đỏ, người nồng nặc mùi rượu. Mạc Lâm chỉ vào mặt Mạc Biện:

– Mày không còn đáng mặt nam nhi. Nhục nhã cho họ Mạc có một đứa như mày!

– Lão kia! Sao dám cản đường ta. Muốn chết hả?

Mạc Biện múa gươm điên dại nhưng Từ Nguyên đã rút kiếm. Bằng một tuyệt kĩ, lão tước thanh gươm trên tay Mạc Biện, rồi nhanh như cắt, điểm ngay huyệt. Mạc Biện khuỵu chân ngã nhào xuống sàn nhà bất tỉnh…

 

*

Mạc Biện mở mắt ra, khẽ cựa mình. Đêm đã khuya. Ánh nến leo lét sắp tàn. Không gian tĩnh lặng, không một bóng người. Hắn nhổm dậy, lại gần cái bàn. Một lá thư để sẵn. Thư của Từ Vy, chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Hai cha về ngược theo nghĩa quân. Em đưa con theo để bảo vệ giọt máu họ Mạc. Mong chàng bảo trọng…” Mạc Biện xúc động. Từ Vy vẫn lo lắng cho hắn. Giọt nước mắt hiếm hoi ứa ra, ân hận: “Trời ơi, sao ta lại làm những chuyện bạo thiên nghịch địa như vậy?” Lời mụ chủ tửu điếm còn vang vọng bên tai: “Mọi người về ngược gia nhập nghĩa quân đánh giặc. Khách của tôi có lẽ chỉ còn mình ngài mà thôi.” Mạc Biện chua chát: “Giờ chỉ còn lại mình ta, một kẻ đáng khinh đáng ghét dưới con mắt thế nhân. Lẽ nào ta nhắm mắt làm ngơ?” Đầu Mạc Biện ong ong như có lửa, hắn đã ngộ ra điều gì đó. Tìm lại được thanh kiếm của mình, Mạc Biện thử kiếm. Lưỡi kiếm lóe một vầng sáng trắng. Lòng đã quyết, Mạc Biện lấy một tay nải gọn rồi đi tới tàu ngựa, tháo dây cột ra, nhảy phắt lên lưng con Ô phi về hướng miền ngược. Tiếng roi thúc dồn dập, ngựa dũng mãnh đi trong đêm…

Tháng 6 năm 2016

Please follow and like us: