Ẩn hiện hình em giữa đêm, Hai nhịp đi vào cõi nhớ-HOÀNG THỤY

Ẩn hiện hình em giữa đêm

 

một sợi tóc rớt giữa hoàng hôn

ẩn hiện hình em giữa đêm

gió vẫn trắng

môi ẩm màu thiên nhiên

rỉ rả mầm sống

rất xa hoa

 

 

cũng đến như không có

cũng về như lãng quên

một lời nằm chết giữa thu

nhìn lại về phía mặt trời

hết sinh khí

vì bao ngày đã phung phí

những tia nắng vô hồn

 

diêm đồng

những ánh nước cứ tát

gầu sòng tụ vào một nơi

có mùi xạ hương

của chiêm nương

đang ngái ngủ

 

 

một giấc dài

em là bóng

kết thành hoa

cho diêm phu

thèm một nụ

 

 

hố rất sâu

ẩn chứa một hoài niệm
màu thiên thanh ngày có em

cất thơ vào hai nơi
nơi cạn nơi sâu ai biết phiêu
bồng như lá thu rơi suốt
hồng phai nhạt qua
thời thoáng người vừa đến
cuộc chơi đã tàn

 

 

Hai nhịp đi vào cõi nhớ

nơi gần em chưa đến
vì ngày mai sương khói
che mờ một nhịp lênh đênh
hai nhịp đi vào cõi nhớ

vầng sáng tụ giữa hai đồi

chảy dài xuống vùng thanh tịnh
rất khuya

 

mái tóc mầu lẫn vào triêu
dương sợi tơ hồng cứ phất phơ
trong ký ức
nhan cứ rã và sắc cứ tự tại
trên cành cây vừa khô
héo

 

khô bám vào môi
nở ra những hạt muối
trắng như em trắng
như trưa
ửng chín má hồng

 

thăm thẳm
chìm vào nơi
cũng rộn như màu chiêm bao
cũng nhợt như mùa đã hết
hết để trở thành
hết để nằm co
và rã tan giữa nước non xa lạ

 

ngày xưa là gần
bây giờ là xa
vì không
đã thành có bao giờ

 

 

 

 

Please follow and like us: