Hát đêm 3-PHƯƠNG UY

Max Leiva/Guatemalan

 

Tờ nháp bút chì

trên giấy bỏ

như những ngày qua ngày rồi cũng bỏ

sẽ chẳng có nụ cười nháp nào dành cho nhau đâu

đời sẽ thêm chút nghi hoặc

sẽ không ai biết câu giấu tay ném đá

ai đâu hơi mà thử một lần

quán tính sinh ra từ quán tính

thử một lần chôn chân

trên vách tường bóng hoa hồ điệp tím hay trắng đều như nhau

qua ngày thì trong đêm thứ gì cũng là âm bản

những aura tối màu

lịm tắt khi trời chưa kịp sáng

nuôi từ nụ mầm non đến ngày kết ngồng

vẫn mong  chồi không bị chột

sau cửa sổ lũ mèo gào đêm như khóc

 

để làm một phép thử cho sự hằn học

thất tín hay đa đoan cùng kết quả

thứ thuốc quá date gây chết cho người sống

thử một lần cho thuốc độc quá hạn

 

ngày rối nhàu

đừng khóc  khi cành cây gãy

chiếc nôi buộc lỏng hay chặt thì cũng sẽ rơi theo

không có một định nghĩa cho sự ràng buộc tươm tất

sự phân ly vốn dĩ đã định hình ngay trong ngày hôn phối

dù chiếc nhẫn vẫn đang đeo

 

có một góc vườn để có thể ngồi bệt xuống và khóc

để giấu mặt vào giữa hai đầu gối mệt mỏi

đừng chờ mong hơi ấm một bàn tay sẽ phủ lên vai

giữa khi mùa hè phóng thích cái nóng trong từng mạch dung nham gió

gục đầu nghe một mối tình chưa chớm đã phai

Please follow and like us: