Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

 

  1. Ðầu 

 

Gộp hết thiên thu lá rụng không ghi hết lỗi chúng ta với mùa thu

Nghĩ vàng về những mùa thu thực ra không màu vô sắc

Buồn quá lố bao mùa thu nhộn nhạo

Như các cô gái blonde óc hẹp đùi dài

dâm tình không quản ngại mà lưỡi lười vận động

Với mùa thu chúng ta ú ớ ngu đần

 

Sắp đặt một căn phòng building

Giá phải chăng sân trước rừng chạm

Balcony tựa lối đi cây vạt

Cho mùa thu tưởng đã sẵn một lòng

Trong se sắt lạnh mắt còn mở rộng

 

Bãi đậu xe đám trẻ chơi hoang

Lá rơi tới đó không còn đường lăn tiếp và

thây kệ cái xe móp đầu chịu nhục

Ai nghĩ nhiều sẽ không biết làm tình ngon

 

Ðêm thu không hòa sắc

Với ánh sáng đèn hông

Thứ ánh sáng bốn mùa một giọng

“Ai mua hành tôi thì thương tôi”

 

Dốc còn dốc hơn lòng kẻ bại

Từ xa đèn đỏ lừ

Không lối rẽ nào rộng cho người đi lạc

Trở lui từ mùa thu này

 

Gõ thêm ba bảy hai mốt tiếng trên bàn phím

Vậy thôi

Tiếng xe vào ga

Còn nữa

Ai tắt bớt sao trời cho đêm đỡ chơi vơi?

 

Các ngón tay gọi thơ ra từ đầu

Tim mắng tụi bay đừng láu táu

Ai vặn thêm cho chút nhiệt đời

Ðể những người vợ không phải trở mình khi đêm lại

 

Còn bao nhiêu chiếc xe đêm đuổi

Con dốc mải cõng những mảng băng cong

Không đếm

Thi sĩ biết bàn tay vừa nhặt lên

Sợi tóc màu của mình tự rụng trong đêm

 

Sáng sớm thứ bảy hai sẻ non đậu lên ban-công làm mắt cho bộ mặt căn phòng sau một đêm hóa thành thi phòng

 

Ðầu của thi phòng – cũng như mọi thi phòng của mọi thi sĩ – là những cơn gió lướt từ các cánh

rừng già thiên tả

 

Những nẻo đường cực hữu không can dự vào thi phẩm mùa thu này còn những dòng sông trung

tính suốt bốn mùa lưỡng lự không loại trừ năm nay

 

Bản dịch của một cơ thể (ngay từ nguyên bản) cũng khó đọc như bản dịch một bài thơ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là hai lần làm thơ một lần chuyển dịch

 

Cha con Ngu Công chuyển xong một núi đá thi sĩ xong một bài thơ có khi là một đống chữ có khi là một cái chữ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là làm thơ cho mùa thu gợi cảm cho các mùa hành động

 

Mùa thu trước

Sau chiếc cầu treo

Tay người khô trong nắng lạnh

Không cong thảm cỏ ngồi

Cái nhìn không quá vai

Và khuôn ngực nặng vẫn thở nhịp

 

Mùa thu trước nữa

Biển trong vòng quay

Bay ra xa hai bàn tay

Những cánh chim không biết đậu lại

Trong một khung trời đơn chiếc

Ghế gỗ làm dài hơn con đường quanh biển

Chiếc xe xanh không chứa quá hai con tim

Những hạt cát vào lọt

 

Mùa thu nữa

Bánh xe dừng từ lâu hai cái luỡi không tìm ra hướng chuyển động

 

Những mùa thu nữa

Ðông đến dáng còn nguyên trên góc phố không đèn

Tiếng nói nghẹn sau mùa hè tiếng khóc

Cuộc hẹn nào cũng sẽ trống không

 

Thử viết ra một lá chữ

Mụ Thổ sồn sồn bói cho xem

thi lực cao tới mùa thu nào nữa

Trả 50 ngàn tiền Việt mụ thối lại cái vòng eo xài được hai đêm

[còn tiếp]

Please follow and like us: