Cuộc hồi hương của lửa/Chương I [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

CHRISTIAN SILVAIN / BELGIUM

 

gõ vào mênh mông đêm, nghe tiếng thiên nhiên trôi qua đôi mắt của loài chim sâu, lích chích,
lích chích, đêm ngày vẫn ở cùng người đọc sách, – qua những thâm u, lặng lẽ, mưa vẫn trú ngụ
trong tai chúng ta, " mưa từ lòng thẳm sâu tiếng mẹ ru con, và có mùa lá ngô khô úa, bãi bờ là
những chiều lọt nắng qua mắt lưới, nghe đâu đó tiếng vọng thuyền ngư diêm xưa, tô vẽ nét
hoang hoải của sóng tháp", thế là đến lúc tự lập trình trong bộ não, những trầm âm vỡ rạc trên
đất đá, " cái đang âm ỉ " cháu của ta, kí tự thành hình trên trang giấy, dựng lên những mảnh,
những tuần tự rời rạc, nhưng khi kí ức sinh khởi, ta thấy như là điện tâm đồ những vi mạch nối
kết để thắp sáng khoảng không gian hồi tưởng " như khi ngoài trời những đóa hoa thay nhau
trang điểm cho thiên nhiên sắc màu, ôi! hỡi ôi, người họa sĩ tâm hồn" có phải, chúng ta đã quá
đỗi quen thuộc, thì cháu của ta" những người đã vẽ ra nét quyến rũ của đời sống, họ đang thu
mình vào phần còn lại của thế giới, để ngăm nhìn, suy tư, ngẫm ngợi, viết, đoc" mỗi ngày càng
dày thêm những bất an thường trực, bất an đó bao giờ cũng làm tâm tư buồn bã, và kí tự từ đó
sản sinh ra những khúc triết, những hành vi vốn thuộc về khởi thủy mặt trăng", ta cho con những
cuốn sách, mong con mang theo bên mình ở mỗi chặng hành hương chữ nghĩa, con đường này
khó đi đó con à! " nhưng thầy ơi, vì chẳng có gì báo trước con đường ta đi và sẽ dừng lại ở bến
bờ nào"-" thật ra ta chỉ cho con là ở chỗ ấy" là nơi không có dấu chân nào cả, chỉ khi con dám
bước đi bằng chính niềm khao khát của con thôi, là khi ấy tự con hiểu ra những tên gọi của sự
lung lạc", đêm, nhìn ra ngoài bên kia, những bông cau rơi, mùa nước cạn, và thấy lòng dày đặc
những câu hỏi? nội thức, nơi cần được nuôi dưỡng hàng ngày, phải chán ghét lắm cái cảnh ngu
ngơ vui bồn lẫn lộn, mới chạm tay vào kí tự, để nhấc nó lên hay hạ nó xuống, hay có lúc chỉ
thoáng qua dạo chơi và thử nói một điều gì đó chẳng liên quan gì đến đời sống thực tại" và kí ức
bỗng đâu nảy giấc từ trong chiếc lá non đầu ngõ, mùa, và tiếng chim sâu vẫn văng vẳng bên tai,
hình như lúa thóc đã chất vào kho, rôm rạ đã vun thành đống, chỉ chờ cơn mưa hạ điền, là chúng
ta, sẽ ra ngoài trời đựng đầy túi áo, hình ảnh của làng mạc hoang sơ vậy,

Please follow and like us: