Những Con Đường Tám-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Vẫn “Tiểu-đội-còn” gặp nhau hôm nay
quá nửa là thương-binh, bệnh-binh
những thân xác giầu có tâm hồn trước sau mang cái tên Người Lính
những Con-Người đạn bom, tử thần để lọt
đã bao phen tự thân đội mồ đứng dậy
trời Già mấy trăm lần điểm tên bỏ sót
xịn cứ về đây trụ sở Vinh Tân
– ơi “Những Người Con Đường Tám!”
nửa thế kỷ rồi tứ phương ly tán
dẫu thực, dẫu hư
xin hãy về đây! Về đây…
bằng ý-trí với xương thịt đủ còn
bằng tinh thần chiến trường miền Tây năm xưa trong lơ mơ hồi tưởng
dư lượng ít nhiêu nơi dòng chảy máu son…
Đây “Tiểu – Đội – Còn”
các Đồng Đội tôi ơi
ngày tháng ấy… những năm bảy mươi
ai ở, ai đi làm sao quên được
vẫn những đôi chân mơ cùng trời, cuối đất,
phăm phăm xa trường trăm ngả đường non nước
sức trẻ tung hoành, dọc ngang khắp nẻo, muôn nơi…
Các Đồng Đội tôi ơi – Người Lính
thời gian vụt qua tóc bạc mây trời
dẫu ngắn, dẫu dài
hôm qua – hôm nay – tương lai
mặc định
…mà thôi
Giải Phóng lâu rồi!
Môi cười – Mắt ướt
người mất kẻ còn đi đâu?.. về đâu…
quê mi, quê choa ghi nhớ trong đầu
thương nhớ, mong nhau trời biết, đất biết
Quê Hương gần xa,
Mẹ Cha – Ông Bà..
vẫn muôn đời – trên hết
và Đồng Đôi tôi ơi sao mà quá tài ba
trận cuối cùng vô hiệu hóa loạt bom, làn đạn
bôi đất, bẻ cây đánh lừa Thần-Chết
giờ nửa kiếp còn quyết tìm lại được nhau ! ́ ̉
Sướng nhất nghe chuyện chúng tôi đây
như được ngắm bức tranh thêu trăm sắc, ngàn màu
hồi nhớ ngược xuôi cần gì đầu cuối
Những mẩu chuyện không tên chẳng tuổi
nằm mãi trong đầu, nơi xương cốt bật ra
hả hê làm sao cùng ly rượu cạn đời
uống cạn từng lời khô khát khô Đồng Đội
Xin tạm dừng – kẻ chắp bút say rồi:
Chuyện “TIỂU- ĐỘI-CÒN”
NHỮNG NGƯỜI CON ĐƯỜNG TÁM
xin tàm tạm: Thơ – Thế thôi…
Ngã Sáu – Vinh Tân,
Nghệ An – 6h18 – 25/3/2016
Please follow and like us: