Ngôi nhà-VŨ TRỌNG QUANG

Một tay ôm con một tay ôm đàn

không còn tay nào mẹ vẫy chào khu rừng lãng mạn khói lửa

tôi bắt đầu tôi dưới chân cầu

thở mùi tanh của cá

tắm dòng sông nước đen

từ tiếng rao bán báo tôi lớn lên

từ tiếng gõ vào thùng đánh giầy tôi lớn lên

em dậy thì bên kia sông

tôi tỏ tình bằng im lặng.

Cha tôi bỏ xác trên rừng

mẹ ngồi đan áo mũi kim đâm vào đầu ngón tay

nước mắt rơi xuống hai chữ anh hùng

tôi tiếp tuc đi ngược chiều dài của Trường Sơn

mở khóa an toàn bắn chỉ thiên

cuộc chiến khốc liệt cuối cùng đã kết thúc

mỗi chúng ta chưa có hoà bình

tôi và em bày ra một xung đột khác

Mẹ không còn ngồi đan áo

ngón tay còn nhỏ máu

ngón tay bấm vào dây đàn

nốt nhạc rơi xuống hai chữ anh hùng.

Con tôi vẽ chân dung tôi

không rõ nét.

Please follow and like us: