Người giương cung-CHU THỤY NGUYÊN

Tôi còn nhớ rất rõ chiều hôm đó, chính tôi đã quyết định đẩy con chốt thọt qua sông. Bởi tôi đã hết cách, bởi tôi vẫn còn thừa khát vọng, và bởi tôi luôn tin vào câu: “nhất chốt độ hà bán xa chi lực” (một con chốt qua sông mạnh như nửa con xe). Tôi đâu biết khi ấy chung quanh tôi, buổi chiều đang trốn mình như đang hòan tục. bóng tối đã phủ xuống vùng núi non hiểm trở nhanh đến nổi nhiều nhà loay hoay chưa kịp thắp đèn. Khi bóng đêm đã nuốt trọn vẹn ánh sáng vào trong họng tối đen của nó, giờ nhập đồng của cô gái còn trinh mới bắt đầu. Sau những tràng ụa, ngáp vang vào vách núi dội xa trong gió đến rùng mình, tiếng cô đồng gằn giọng từng câu chữ vang vang đanh thép:

Mấy chú đã đến lúc dắt ngựa xuống suối

 

Những con hồng mao đang thật sự khát

 

Ở những nơi lởm chởm đá chúng sẽ co chân lại

 

Nhớ rằng hồng mao chứ không phải ngựa ô

 

Suối ngọt lịm như nước từ thiên đường

 

Lũ hồng mao chưa một lần nếm trải

 

về lẽ rất tự nhiên vốn có của đất – nước – gió – lửa

 

Chúng chỉ biết đói cỏ, khát nước, hí vang, tung vó, và ị

 

Chúng chưa bao giờ màng đến niềm bí ẩn của núi đá

 

Cũng chẳng  hề hiểu núi đá đã chắt chiu, đã góp nhặt

 

Đã rỉ đến giọt máu cuối cùng của mình

 

Để thành nước cam lồ cho cơn khát của chúng

 

…………………….

 

Mấy chú rồi sẽ dắt ngựa trở lên đồi

 

Những con hồng mao  chừng như đã sung sức

 

Khao khát xung trận vào ngày mai luôn sẵn sàng

 

Mấy chú vội bươn nhanh về lều trại che tạm

 

Ở đó mỹ tửu đã dọn sẵn

 

Chẳng ai biết còn có các mỹ nhân

 

Cho một đêm thật sâu liệu có dài  sung mãn?

 

Còn trận địa vào bình minh hôm sau đang để ngỏ

 

Lấy gì đoan chắc

 

Mấy chú còn nguyên khát vọng hơn cả lũ hồng mao?

 

………

                   Khuya hút sâu dần vào tiếng đêm, tiếng côn trùng cựa cạ, tiếng hoa cỏ gối tựa vào nhau, tiếng các lá mầm đã no đủ nhựa đang cố cạy bung khỏi vỏ hạt, và các tiếng nói mớ của mấy chú như vỡ trận. Riêng về phía chuồng trại lũ hồng mao không khí vẫn hòan tòan im bặt.

Chợt nhớ đến một truyện rất ngắn có tựa đề: Sinh Ra Từ Khát Vọng của Eduardo Galeano, ông là nhà văn của Uruguay. (Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn đăng trên trang tienve.org). Có đoạn ông đã viết:

 

“Thế rồi khát vọng giương cung bắn.

 

Mũi tên của khát vọng chẻ ngay chính giữa cuộc sống, và cuộc sống

 

Trở thành hai. Hai mảnh nhìn thấy nhau  và cười ….” 

(Tháng 05.2021)

Please follow and like us: