Nắng, Sài Gòn-Hà Nội-NGUYỄN BĂNG NGỌC, NGUYỄN THỤY ĐAN chuyển ngữ

Nắng ở Sài Gòn khác nắng Hà Nội.
Tôi nhớ nắng Hà Nội. Nắng nhiều khi không còn là nắng. Nắng thấm sâu vào bầu không khí khiến nó nặng nặng, oi oi, rồi một ngày đổ ụp xuống thành phố, hóa thành cơn giông hậm hực, bộc phát. Tôi nhớ nắng Hà Nội thấm vào trong hơi thở, trong tiếng nói, trong da thịt. Thấm vào một cách hồn nhiên. Thấm vào một cách vô ưu. Cứ như vậy, mùa hạ thấm vào Hà Nội như thể vốn dĩ. Rồi đột ngột một ngày sẽ biến mất sau cơn giông nào đó, hay cơn gió nào đó, hay buồn vui gì đó. Chợt tới khi ta kịp giật mình thì mùa hạ đã tan đi. Mà tan cũng êm như thấm.
Sài Gòn thì khác. Khác nắng, khác mưa, khác tới cả từng hơi thở. Có một ngày thức dậy, tôi thấy nắng Sài Gòn rơi từng chùm bên hiên cửa. Nắng đọng thành giọt ở khắp nơi. Nắng chảy thành dòng trên xa lộ. Tôi đưa tay ra và thế là bắt được tràn trề nắng trên tay. Rồi nắng trôi đi như cát. Những cơn mưa, hay những dòng đêm, tràn tới và rửa sạch những hạt nắng vương vãi khắp Sài Gòn, đưa ra sông rồi đổ vào biển lớn. Rồi từ biển lại tái sinh và tràn vào thành phố chỉ trong một nhịp ngày-đêm của vũ trụ.
Nắng Hà Nội – nắng chói chang – trầm nồng – hục hặc. Nắng trộn lẫn tôi. Giữa Sài Gòn, tôi ngồi lại và thấy mình lạc lõng như một hơi nắng của Hà Nội – nho nhỏ, riêng vui, riêng buồn, riêng vời vợi. Muôn ngả chẳng thể trôi về đâu, cũng chẳng thả lòng buông mình để thấm vào mảnh đất có vô vàn dòng chảy này. Nắng Sài Gòn chảy liên miên như những hạt châu. Những hạt châu li ti trôi qua góc tôi, lọt qua hồn tôi – bao giờ cũng ồ ạt mà không hề dấu vết. Giữa ngàn ngàn hạt châu ấy, tôi chỉ biết mặc nhiên để cho châu sa tràn trôi khắp da thịt mình rồi lăn đi biền biệt…
Ôi nắng. Giữa Sài Gòn tôi nhớ Nắng. Nhớ nắng Hà Nội miết mải mênh mang như mảnh lụa mờ ôm thấm vào da thịt. Nhớ nắng Sài Gòn day dứt ngùi ngậm như con nước nhỏ theo dòng trôi xuôi. Nắng Hà Nội khi xa sẽ nhớ. Mà nắng Sài Gòn, tự bản thân nó đã là một lời tiễn đưa biền biệt…
Sài Gòn. Chưa xa đã nhớ…
[trích Dấu Vết Thiên Di của Nguyễn Băng Ngọc]
SUNLIGHT. SAIGON – HANOI
The sunlight in Saigon is different from Hanoi.
I miss Hanoi’s sunlight. That sunlight that so often was not simply sunlight. That sunlight that soaked deep into the air. That deadening, suffocating weight that – one day – enveloped the city as a torrential storm. Frustrated. Unpredictable. I miss that Hanoi sunlight which permeated each breath, each spoken word, each body of skin and flesh – that permeated so naturally, without the slightest concern. Just like that – summertime seeped into Hanoi, as if it already was. But only to one day disappear out of nowhere after some storm, some gust of wind, some sorrow or joy. In the very moment of our sudden surprise, summertime had already faded away. Faded away…as gently as it seeped in.
Saigon is different. The sunlight. The rain. The air I breathe with each breath. I woke one day and saw tufts of Saigon’s sunlight falling by the window. Sunlight crystallizing into drops all around. Sunlight flowing in a stream along the road. I extended my hand and – just like that – my palms overflowed with sunlight. And then…like sand, the sunlight flowed away. The rain – or was it the endless stream of nights – flooded forth and washed away each bead of sunlight still lingering on Saigon, carrying it away into the rivers, into the sea. But then, it will be reborn from the sea and poured out again onto city. All in the beat of a single night and day of the cosmos.
Hanoi’s sunlight – that blinding, heavy, cantankerous sunlight. That sunlight which fused with my very being. I sat down in the middle of Saigon, lost and out of place like a breath of Hanoi’s sunlight. Small and insignificant. Alone in my joy. Alone in my sorrow. Alone in my untraversable remoteness. There are too many paths to follow, too many currents which flow through this land but none into which I can bear to dissolve myself. The grains of Saigon’s sunlight flow without end – each minuscule grain flowing by my corner, through my soul – a surging torrent that never leaves behind a single trace. Amidst those thousands and thousands of grains, I can only keep silent while each alluvial grain flows over my skin and flesh only to part forevermore…
Oh Sunlight. How I miss you so – here in the middle of Saigon. I miss Hanoi’s sunlight – tireless and boundless like a faint strip of silk caressing and soaking into my flesh. I miss Saigon’s sunlight – tormented and choked with grief like a small stream following its inevitable flow. I miss Hanoi’s sunlight when far away. But Saigon’s sunlight is itself a parting word of eternal farewell.
Saigon. I’ve yet to depart, but already how I miss you so…
Please follow and like us: