Đã một mùa hoa-TRẦN HẠ VI

Uống tách trà bao dung
Nghe xa đến khôn cùng
Thẩm thấu đường gân máu
Lời tỏ tình bông lơn

Hôn đôi quầng mắt thâm
Những vệt nhàu thiếu ngủ
Anh mơ màng viễn vông
Vai cần manh áo ấm

Ngoài mặt đã chia tay
Trong lòng còn ở lại
Câu thơ đã chia tay
Người yêu sau sẽ tới

Thương thì thương dàng dịu
Cố mài mòn nỗi đau
Bây giờ đi hái cúc
Mùa hoa nào trong nhau

Cũng không còn dằn dỗi
Quên hơn thiệt phân bì
Anh bạt ngàn nông nổi
Đêm nồng nàn uyên mi

Thương thì thương thật khẽ
Như gió thoảng qua mành
Con sông dài biết mấy
Mây trái chiều gió xanh

Áo mềm giờ lơi chỉ
Em héo cụm hoa gầy
Tình làm chi mà khổ
Thơ càng ngày già hơn

Anh đi về đừng nhớ
Em sẽ chẳng oán hờn
Chưa bao giờ mình cạn
Chén súp nằm buồn tênh

Em không còn khóc nữa
Anh cất bớt u sầu
Nợ năm Thân đã trả
Tim lõm mùi vuông sâu

Thơ em không sáng tạo
Thơ anh cà chớn nhiều
Em giờ không so nữa
Anh yêu nhiều bao nhiêu

 

06.02.2021

Please follow and like us: