Ốc đảo-UYÊN NGUYÊN

nghìn triệu năm qua

tôi và em

chong mình

đêm biển gào

khối tồn sinh lặng lẽ

chong chệch mắt cổ sơ

từ khơi đêm lưng đèn chài thức

người cố thủ trong giấc mơ

dột nát cội nguồn

cố thủ thứ nỗi niềm của cát

giọng nói

đất đuổi bắt những bất an

thế kỷ của nát động

chẳng phải điều mới mẻ

và biển

vô cớ bỗng thốt lên

tiếng gào thông thái

 

như người đánh cá đêm

tôi nhìn em

trong vô thức

và ký ức bầy đàn

giữa những khoảng gió mông muội

hình ảnh cuộc tình

hay sự tàn rữa xa xỉ

tôi vẫn viết về em

 

thành phố tro than đang diễn

cuộc đuổi bắt

chẳng phải giữa những khoảng không

gió và ốc đảo

cát mất ngủ

cuộc chiến của lũ còng

người đuổi bắt người

đuổi bắt

thứ câu hỏi vẫn thường nghe

giọng ai đó rất quen

 

30 năm

viết về em

như hỏi về nỗi mình

cõi động vật người

bỗng thấy

bước ra từ biển mắt đèn chong

đêm nào đó

tôi đã ghi vào lưng    khối tình

tử thủ

khoảng lặng

 

07/02/2018

( Collage từ tiểu thuyết ít chữ “Giữa nhưng khoảng lặng của gió” của Nguyễn Thanh Hiện)

Please follow and like us: