Bất chợt nghĩ khi ăn cháo cá, Mạch nguồn … LÊ VĂN HIẾU

Bất chợt nghĩ khi ăn cháo cá 

Ý nghĩ như những cộng rau thơm 

rắc vào  

gia vị 

Bên một bát cháo loãng 

Bên một ít cá cơm nho nhỏ 

Những con cá leo lên chiếc muỗng 

Rồi bước vào bụng ta 

Ta chợt nghĩ mười năm hai mươi năm sau Những con cá này sản sinh 

những con cá này lớn lên 

Làm sao leo lên chiếc muỗng? 

Mười năm hai mươi năm 

Những ý nghĩ nho nhỏ 

Những nỗi nhớ nho nhỏ 

Lớn dần lên? 

Ta có nỗi buồn nho nhỏ 

Mai sau hóa thành tảng đá 

Hay biến thành bụi 

Rồi bay đi mất…? 

 

Mạch nguồn … 

Vì xa biển nên anh không thấy biển  

 nhắm mắt như thế nào Càng không nghe lời giận hờn của sóng 

Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc Linh hồn có nước mắt không 

Cá chết có nước mắt không? 

Như thể từ ngày anh xa sông 

Từ ngày anh quay quắt với sông 

Không biết sông bên nào bồi bên nào lở? * 

Anh về với bến nước trên đồi cao, 

Bến nước trên đồi cao, 

Giờ cũng không còn nữa 

Tiếng cười giòn của năm nào 

Ra đi không từ giã? 

Cái giếng trong vườn nhà anh 

Đêm đêm về lại khóc 

Ngày thở những tanh rêu 

Đêm thở những mùi buồn 

Liệu còn mạch nguồn nào 

Trong vắt với chúng ta không? 

Please follow and like us: