Gã thi sĩ hoang-NGUYỄN THÁNH NGÃ

Tôi – gã thi sĩ hoang

Như bông cỏ dại

Nở mặt sương mù

 

Màu là giấc mơ

Bông cỏ dại bị dẵm đạp

Hòn đá lăn,

Tứ thơ dập nát ven đường

 

Thơ tôi – câu chữ mưa hoang

Lòm còm bò dậy, gượng gạo và quay cuồng

Mùa sinh nở giữa cánh đồng mất tích

Còn đâu tã lót ngữ ngôn…

 

Tôi lớn lên,

Cỏ dại giữa cỏ dại

Ngậm sương khuya ứa giọt đầu hè

Ngọn gió gầy gò thổi qua vạt đất nứt nẻ

Tiếng hát ốm o len lỏi vào hồn

 

Mèo mả gà đồng

Chồn hang cáo đốm

Ma trơi quỷ hờn

Thi sĩ loài không mọc tóc

Loài không đội mũ trên đầu

Chỉ có nắng ngang tàng và mưa bao dung ôm chầm bông cỏ

 

Ôi bông cỏ hoang,

Mi là quê hương của tứ thơ ta – gã thi sĩ đồng làng, xó núi

Mọc là mọc một tình yêu hoang dại

Trước gian trá lọc lừa

 

Ta có thể bị vất đi dưới lưỡi cuốc ranh ma

Nhưng loài cỏ âm thầm sức chịu

Câu thơ có thể nằm nghiêng trổ một đóa nỗi buồn…

Please follow and like us: