Vỡ bùng xuân nọ, Mùa giao-HOÀNG THỤY

vỡ bùng xuân nọ

trên nụ xuân em mới vừa
hàm tiếu vùng trắng chia đôi
một trái giành cho non
một vành giành cho nước

ngọt một lần giữa vườn trăng
say một lần giữa thiên nhiên

bao mùa xuân ta đã quên
em đã ra đi giữa đêm
con đường nào ta còn nhớ
sương vàng phủ tóc phù du

từ triêu dương qua tịch dương
chờ mãi vẫn không thấy em

nát hoa nát nụ trong vườn
gió mùa từng giọt phiêu lưu
qua da qua tâm qua vịnh
hồng trong như màu chiêm bao

xanh xao lời tạ tuôn trào
nguyệt sầu em vội rót mau

vào zeus vào hoàng vào đất
vào miền hoang vu tịnh thất
kìa vô tan nhanh vào cõi
không tâm không tình không lời

vụn nát đời bay theo lửa
vỡ bùng xuân nọ theo mưa

ngậm ngọc tìm về hữu chủ
về em theo ánh sao đêm
mới quá lòng lành ai vội
tìm non nước nhỏ về chơi

ôi một lần trăm năm nhớ
tóc tơ xanh mãi trên đồi

mùa giao

môi kết môi
dương kết âm
suốt một thời hồng tơ
nhịp trầm luân cứ khép mở
tràn ra những nhan

chảy ra những sắc
phun trên thế giới
phẳng bụi mờ vẽ những nụ tầm
xuân rất mê trong tiếng rên
giục giã vọng từ bên kia
đồi c bỏ lại một tuổi xuân
một chút ngọt của giang
một mệnh đắng cao nguyên
qui nhơn kéo hàn về với diễm
khiêu vũ bên tháp đêm
chỉ có ma hời
vật lộn với lão diêm
hát bài vong ca hàn ơi
và mùa giao hoài thai
đi vào vực có kéo qua
đèo son đôi gót sen
ảo diệu một trời không
mưa rất sâu như
hai lần chạm hoàng
ba lần giao kim
cùng viễn du theo hương
tái sinh một gã khờ
gật gù tát ánh hư
chiều hoang bên
nguyệt em trơn như bùn ngập
chìm một thế hệ mù
ước ao một chút sang
thầm bước đi trong bóng
tối hát ca và tự sướng nơi
biệt phủ và tịch quốc
rất xa hoa nhưng rất gần vì
tiếm vô đã dần đến tịnh thạch
từ tịch dương thành ấy
và giọt có đã về sâu trong em
ngất ngây giữa trời xuân
xanh cũ

Please follow and like us: