Ký ức và không ký ức-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Giá trị về hạnh phúc 

 

Tại sao một người thế hệ của tôi, như tôi lại hay nói về hạnh phúc. Hạnh phúc như một giá trị. Với tôi là thế. Hạnh phúc giữa sự nghèo đói hay chia rẽ. Tôi sinh năm 1981, 2 tháng đi nhà trẻ. Bố mẹ tôi là thế hệ đầu tiên làm việc tại nhà máy xi măng Bỉm Sơn. Đó là một thị xã công nghiệp mới ở Việt Nam, nằm giao nhau trên đường quốc lộ 1 A từ Ninh Bình về Thanh Hoá. Một thị xã gắn liền với xi măng, xây dựng và công nghiệp. Nhà máy được xây dựng và giúp đỡ cùng các chuyên gia Liên Xô lúc đó. Mô hình thị xã có cấu trúc khép kín đầy đủ cho đời sống công nhân viên làm việc ở nơi ấy. Tôi vẫn nhớ, hồi nhỏ, chúng tôi ở những khu tập thể đầu tiên với nước máy, kênh truyền hình riêng, chắc nhiều bạn ngạc nhiên, ít người biết đến. Nhưng sự thật là như thế. Đến giờ tôi mới hiểu ra tại sao nơi tôi lớn lên đầy đủ và tiện nghi như thế mà ít ai biết đến thậm chí còn luôn phân biệt Thanh Hoá nghèo kiết xác ra, không đủ ăn, đi khất thực khắp nơi…là bởi vì quê tôi lúc đó chưa được lọt vào mắt để đầu tư hay chính trị mà là những nơi khác như Hải Phòng, Thaí Bình… Hải Phòng giang hồ lại được khen lên tận mây xanh hay Nam Định thì nhất…Hà Nội ngày xưa có khi còn nghèo hơn  thị xã nhỏ bé của chúng tôi nhưng vẫn cứ là Hà Nội…

 

Quay lại chuyện về hạnh phúc. Tôi ý thức từ khi còn nhỏ sống cùng cha mẹ. Bố mẹ tôi là những người rất hiền lành và tử tế. Cả đời họ không hề va chạm ai chuyện gì trong cuộc sống. Bố tôi là người thích giao tiếp, thích đi nhiều. Mùa hè nào chúng tôi cũng đi nghỉ hè ở Sầm Sơn theo chương trình phúc lợi của công ty xi măng. Tôi biết nhiều về hạnh phúc khi nhận ra rằng gia đình là tổ ấm hay sự bình an. Bố tôi đã từng nói, con có thể làm bất cứ công việc gì hay sự giàu có nào thì cuối cùng vẫn là để tìm thấy hạnh phúc trong cuộc đời. Vì thế, sống nhẹ nhàng, lương thiện. Chúng tôi mê sách từ nhỏ cũng là từ gia đình, như ông bà và bố mẹ. Mỗi buổi chiều đi làm về, mẹ tôi sẽ đạp xe đi chợ. Chợ Năm Tầng ở ngay ngã tư chính. Chợ nhỏ nên ai cũng quen biết nhau. Mẹ tôi thân nhất với chị bán trái cây và bác bán gà, vì có gì ngon chị để dành cho, không bao giờ cân sai. Ngày xưa, bán gà họ hay nhồi vào cuống họng để ăn gian vài nặng cân nặng. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần mua gà, bác ấy vạch cổ ra cho chúng tôi xem có bị nhồi hay không. Bố tôi có khi chở chúng tôi đi mua sách hoặc chơi cầu lông ở ngay sân trước nhà. Thị xã nhỏ chỉ có vài hàng sách nhỏ nhưng luôn có sách mới. Tôi vẫn nhớ hồi ấy mua được Tottochan ở một nhà sách ở khu Năm ba, cách nhà cũng không xa. Chúng tôi ăn tối thường lúc 6h chiều. Ăn xong dọn dẹp, bố mẹ tôi xem tivi, chúng tôi học bài từ lúc 19h đến 21h, ngày nào cũng như thế. Có khi xem phim cùng bố mẹ trên tivi. Hồi đó, kênh truyền hình của công ty, phát theo sóng của các kênh Liên Xô nên có rất nhiều phim hay. Công ty hay mời các đoàn kịch nói về biểu diễn trực tiếp ở sân khấu khu 7 tầng. Gia đình tôi hay đi xem cùng nhau, 4 người với 4 chiếc ghế nhỏ cầm tay. Có khi đứng trên nhà cô chú nào đó ở khu tập thể 7 tầng nhìn xuống để xem và nghe. Nên từ nhỏ, tôi biết nhiều diễn viên nghệ sỹ là thế. Có khi xem phim ở ngay sân bóng. Lúc đi về, đa phần tôi và em buồn ngủ, bố mẹ hay cõng chúng tôi trên lưng, một tay cầm ghế phía trước. Công ty còn có một thư viện ở khu chuyên gia, đó là nơi mỗi mùa hè tôi và em gái hay đến đó mượn sách. Tôi biết nhiều các tác giả triết học hay các nhà văn lớn được giải thưởng quốc tế là từ đó cùng với các báo, tạp chí mẹ tôi đặt mua ở bưu điện gần nhà cũng như báo từ cơ quan bố tôi được nhận miễn phí. Mẹ tôi là một người phụ nữ chu tất với gia đình, chỉ gia đình. Bà quan tâm đến sức khoẻ và ăn uống nấu nướng theo cách làm sao tốt nhất, an toàn nhất cho sức khoẻ theo các món ăn bài thuốc. Vì thế, bà hay đặt báo và mua sách. Tôi và mẹ hay lên bưu điện để tìm theo danh sách đặt báo nào, mua tạp chí nào. Chính vì thế, chúng tôi biết rất nhiều các tạp chí mới nhất ở Việt Nam lúc đó như Tri thức trẻ, Người đẹp, Thời trang trẻ. Báo văn nghệ hay tạp chí văn nghệ quân đội nhà tôi đầy đủ, nên tôi biết nhiều đến các nhà văn Việt Nam thời ấy. Tôi ấn tượng báo Tết đó là nhiều bài hay về văn hoá, đặc biệt là những sự kiện quốc tế, các phóng viên thường trú tại những nơi đó viết bài hay những chuyến đi có thực chứ không phải viết salong như bây giờ. Chuyện sách vở và báo chí ít người chú ý, đến bây giờ chắc vẫn thế. Nếp nhà tôi vẫn giữ như xưa ngay cả khi chúng tôi đi xa, không còn sống gần gia đình.

 

Với gia đình, chúng tôi thực sự có một đời sống đầy đủ và giàu có, giàu có theo nghĩa được học hỏi, được tìm hiểu và nhận thức được nhiều chuyện xung quanh. Gia đình tôi, 4 người có thể nói đến mọi vấn đề vì đọc báo hàng ngày, vì xem tin tức thường xuyên. Chúng tôi hầu như không đi chơi ở ngoài sau giờ học. Đi học về, làm bài tập ở nhà xong, chúng tôi đọc báo, đọc sách. Có những ngày hè nóng nực, tôi chỉ ở trong nhà đọc sách và đọc sách. Tôi vẫn nhớ mắt kính của tôi tăng lên sau mỗi mùa hè đọc xuyên đêm. 2 chị em nhà tôi không có đi học thêm chạy đua như nhiều gia đình khác. Chúng tôi chỉ đi học theo các chương trình ở trường như bồi dưỡng học sinh giỏi thì tham gia theo định kỳ chứ không học tăng ca ngày đêm. 16 năm với gia đình là bố mẹ và ông bà nội ngoại, gia đình lớn nói chung là 16 năm tôi học được hạnh phúc và biết đến giá trị của hạnh phúc. Là thời gian để tôi nhìn thấy và biết rằng, cuộc đời tương lai của mình, sẽ ở đâu, lựa chọn giá trị nào. Ngay cả khi bố mẹ tôi nhắc về thời bao cấp trước đó xếp hàng, tôi vẫn hiểu rằng giữa những thiếu thốn đó, chúng tôi vẫn được ăn bột mì hàng PAM, chúng tôi vẫn được học ở ngôi trường mầm non đẹp nhất, chúng tôi vượt qua được những định kiến hay những thị phi, sống cho chính mình và bản thân mình cùng với mọi sự nghiêm túc của đời sống.

Please follow and like us: