Chiều qua cầu cỏ may-UYÊN NGUYÊN

Chiều qua cầu cỏ may
chân giẵm tà dương xa lỡ
mấy độ đường nhàu đỏ gót ngày
lửa mắt khát quê nhà rơi tuột từng tờ lịch máu
tháng tư
nhớ khúc sông Mường
cồn cỏ sau lưng con trăng cốc vũ không bờ trôi giạt
một lần qua chiều đứng lại
khói quấn tiếng kêu
cuống cổ đặc cảm giác không nơi chốn
khoảng lạ dòng Cỏ May kinh động màu nước
bức xám vẽ trôi trời mây
loang/ vết cắt gió loạn phơi xác
những con lộ cháy
đen /thịt người /nắng/ khét
đêm nằm trên khoang cá nhìn trăng 16
mắt lưới rùng mở cửa những đầu chì
trằn trọc biển khơi
lẫn quất kê gà nghinh phong mùi gió mũi
đá ngầm lòng bãi san hô
mặn chát
ngày dan đầu bãi dứa sóng tạc đá thù
mắc kẹt giữa bao la
cát chạy trong mắt trời mông quạnh
như rừng anh đào vừa đi qua – tháng tư lầm lũi
những cái chết không che đầu
nắng héo
khúc nhớ rời lỗ chỗ vết đạn chìm
sao mai đứt nhịp đẩy thuyền va nòng thép lạnh
sau lưng –bốn mươi năm sóng bạc đầu khơi
biển vẫn
gửi lại đêm hải hành
mắt lưới sao hôm phố thị

con trăng 19
đi qua sông chiều sợi khói ruby rựng đỏ
hoàng hôn nước đen
khúc hát đụng dạ cầu bọt trắng
những cây đinh vuông mười phân
lắc lư ván gỗ
bờ bên kia
bóng cầu đêm lưới đạn đồng quăng chài bãi cạn
những con cá- người
mất ngủ
chiều qua cầu cỏ may
sau lưng bóng tối và ngõ tắt
hút

Please follow and like us: