Kẻ đánh lừa chính mình, Ảo giác Halloween-NGUYỄN THÁNH NGÃ

KẺ ĐÁNH LỪA CHÍNH MÌNH

 

Ấy là ống sáo bảy lỗ

Vẫn thường đưa lên bờ môi

Thoát ra giai điệu của làn hơi

 

Sự ngắn, sự dài

Sự quyến rũ không thời gian

Chảy nơi vành tai

 

Tôi đã nghe du dương trong ấy

Về kẻ đánh lừa,

Thật sự đánh lừa chính mình

 

Làn hơi của mình

Bờ môi của mình

Mười ngón tay của mình

Còn tiếng sáo là của kẻ khác

 

Thoát ra từ sự trống rỗng huyền diệu…

 

 

ẢO GIÁC HALLOWEEN

 

Đêm nay trên đường phố vắng ngắt

Sau một Festival hoa,

Tôi đứng ngắm Halloween của chính mình

 

[Diễn ra…]

 

Bằng ảo giác có thật

Cô gái Mơ-Nông mang mặt nạ ma làng

Chàng trai K’ho đẹp như ó ma lai

 

Đàn sơn dương cầm cung nỏ

Nàng Ê đê cưỡi voi xinh đẹp

Bầy ma áo tơi chuối phập phồng

Già làng mặt nạ như trái bí đỏ ngậm ống vố

 

Mụ phù thủy đi cà kheo

Trống chiêng vang dội

Những con ngựa gầy nhom chở hũ rượu cần

Tất cả mang gương mặt thiếu nữ

Hồn nhiên giữa cơn say số phận

 

Và đường phố đã lựa chọn số phận

Khi tiên tri cho phận số từng người

Trước ngả năm, ngả bảy

Họ đi về đâu?

 

Về đâu,

Vai gánh những vai diễn

Chưa có hồi kết thúc…

 

Nhưng không ai thấy họ

Chỉ một mình tôi thấy họ thật sự không mang mặt nạ,

mà ngày mai trên đường phố này sẽ đi qua

những người mang mặt nạ của lễ hội lớn

 

Halloween cuộc đời…

Please follow and like us: