Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

4. Mình  

 

 

Nhìn từ sau lại cả một vùng thèm muốn

Hai tấc gang ngang không tới tường thành

Chỗ hẹp nhất chờ sự mạo hiểm nhất

Thực tiễn cắm ngút vào lãng mạn vừa tầm

Khô vừa vừa vì make-up phải chăng

Phủ không kỹ như tầm độ tuổi

Âm thanh quyết định một thiên hà

Vẫn thấp thỏm nhón hai lần nhấm một

Hai chỗ đó nhìn chờ từng bước

Không hề lay gợn

Ở phía màu

Hồng hồng nâu nâu đậm đậm

Không chờ thêm tiếng nhỏ đã cất lời

Sụyt!

Cái bí mật này ba phe đồng chủ tịch

Phe thứ ba phản bội lúc nào có thể

Thờ ơ có thể nhập cuộc có thể

Mía ngọt ngon mía nhỏ mía to ơi

Dài như thế mà thuôn thuôn như thế

Không can chi khoảng cách thân sơ

Cái đen đỏ bắt đầu tỉnh giấc

Phận vắn dài đã biết lo lo

Mùi bao giờ cũng chung thủy khoảng trung

Âm thanh lên thượng tầng dễ bốc

Sắc màu tìm đáy tái thể hiện mình

Những lần sau

Không mỏi cơ tay không mòn cơ các loại

Không mỏi cơ miệng không hao các loại cơ

Cơ mắt đi nghỉ và cổ họng lên ngôi

Chỉ nghĩ đến cũng không còn sức mạnh

Thì lại chờ lại nói lại nhìn nghe

Lại ngóng tiếng nhỏ chờ tiếng to

Vu vơ ra chỗ không

Cầm cái không ai động đến

Ðặt lên chỗ không khác

Hỏi cái không ai đáp

Ðáp cái không ai chờ

Chờ cái không ai nhớ

Nhớ cái không ai nhắc

Nhắc cái không ai quên

Quên cái không ai biết

Biết cái không ai biết

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: