Lời tình chắp vá-NGUYỄN HÀN CHUNG

Max Pechstein / Đức

 

 

Bàn tay mỏi rớt

đến ly cà phê cũng không thèm quậy

ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng

tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi

mải miết những câu cú quạu quọ

muốn cắn một lời riết róng

môi em đâu ?

Ngày ru rú ôm cây trụ điện xiêu vẹo xóm đáy

ném lời thù thì như xưa mẹ gieo thoi

làn da vàng ệch màu đồng đất quê nhà

thấm những chiều mưa đông đá không em

còn dăm vết tàn nhang kẻ ở

Thèm chết lời ỏn thót cô ả

còn hơn ngậm cứng ngắc ngứ

nỗi hoang toàng thâm căn cố đế

không thể bộc bạch dù cả với mẹ với em

mặc cho đau thương lẩn quất

bò lăn bò càng nỗi buồn

Giá như có thể nối những đoạn đời lại với nhau

không biết anh sẽ nối những đoạn nào

đoạn đớn hèn rúm ró đoạn cục súc manh động

đoạn ngờ nghệch đoạn giả trá đoạn bi thương

sắp lớp đủ đầy

nhưng mảng u uẩn cứ sưng tấy

không chịu vỡ

anh không thể lấn vào em như con buôn gán nợ

đành câm

cả những đòi cơn đêm hôm quờ quạng

Chả lý bàn tay cẳng chân

chỉ là phuơng thức bước đến trời mờ mịt

trái tim

sự lừa phỉnh của ẩn dụ tình ca dấy lên những câu thơ cao đạo thiếu tháng

chăm bẳm mục đích tối thượng thân xác

Bởi cớ lời rù quyến thiếu nồng nàn bú mớm

em bỏ tôi tong teo vành ngoài

mãn cuộc vẫn mông muội gào rú lời tình chắp vá

Please follow and like us: