Như là tôi đang mơ, Trong vườn-LÊ VĂN HIẾU

Như là tôi đang mơ 

 

Tôi nhớ là hôm qua tôi leo lên đồi

Để nhìn loài sâu nở

Loài sâu làm ngứa ngáy trái tim tôi

Tôi gãi rụng

Vài câu chữ

Những câu chữ trườn bò

Trên chiếc lá

Trên trang giấy

Những chiếc lá tinh khiết

Và sạch sẽ

Hiện lên những vệt chân của loài sâu Vẽ nên câu thơ…

*

Tôi nhớ là hôm qua tôi đắm mình bên biển Ngồi ngắm dấu chân trên cát

Dấu chân quen quen
Tôi nhận ra mái tóc

Tôi nhận bước đi thong thả

Tôi nhận làn hương thoang thoảng Từ đôi môi mọng của em

*

Hôm qua em bảo với tôi em thấy

Làn khói thuốc

Bay lên cùng những sợi râu của tôi

Sợi khói đắm đuối

Đôi mắt đắm đuối

Đã làm ngực của em vỡ

*

Sự thật hôm qua

Tôi ở trên đồi hay dưới biển

Làm sao em tìm thấy?

Một khoảnh khắc

Tôi tự  tôi chia ra thành nhiều mảnh.

 

 

Trong vườn

Sản sinh hay là trở về

Mùa bội thực của tình yêu

Mùa đại dịch của loài ốc sên định kỳ phải có

Thành phố của sên, làng mạc của sên

Quê cha đất tổ của sên

Sao lại là khu vườn nhà tôi

Xưa thật là xưa, từ khi chưa có tôi đã có sên,  khu vườn nhà tôi đã là quê hương cụ tổ của sên.
Hóa ra tôi là người đến sau, tôi thuộc hàng bé nhỏ.

Tôi bé nhỏ, ta bé nhỏ trước muôn loài,  chi ít với loài sên trườn bò lặng yên đánh thức.
Tần sóng chiếc cần ăng-ten râu, và trên lưng cõng  ngôi nhà con con đẹp đẽ.
Ngôi nhà lớn dần lên,  thân xác lớn dần lên, ngôi nhà lớn dần trong từng  nhịp thở.

Sự cơi nới đến tinh vi, lặng lẽ mà không lặng lẽ.
Chúng chưa hề thở than hay buông lời ngợi ca mình  kỳ vĩ.

Đêm trăng, lấp lánh những vệt đường chúng đi,  hoằng vào giấc mơ tôi, những con đường không ngủ.

Trong khu vườn nhà tôi,

Tôi & sên.

Trên đôi vai nằng nặng của tôi,

Sên & tôi

Hay sên là tôi, tôi không biết nữa?

Please follow and like us: