Cuộc hồi hương của lửa/Chương I [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Jon Serl/Between Two Worlds/Giữa Hai Thế Giới

 

 

 

họ đang tiếc nuối điều gì? hay là chiều nay tôi thấy trống vắng vô cùng, khi nghĩ về
những ngày tháng tiếp nối! nhưng có gì đâu, dưới chân tôi là mặt đất của muôn vàn
cây cỏ, nhưng tôi, tôi nghĩ cũng là thứ cây cỏ có tiếng nói đó thôi, gió từ những
con đường quanh co, gió thốc cơn nóng ran giữa trưa hè đến chiều tối, đêm oi nồng
như thế, tôi ngừng lại một chút, thấy thèm một cơn mưa, tháng ba dường như chỉ
còn một ít mưa, và lũng vắng lặng dấu chân người chăn bò, tôi trở về nhà và nhóm
lửa, con nhện như kí ức hiện hữu của bức tranh trắng đen, – sao tôi không thấy
nhân vật nào cả nhỉ? văn chương cần có sự hiện diện của con người, và những hoạt
động, những trăn trở suy nghĩ, có thể là ông ba Lít xóm trên, mỗi lần say rượu là
ngủ ngay ở bờ đê, hay bà mẹ điên góa bụa chiều chiều ra bến sông khóc gào đòi
chồng từ phía hư vô, không! tôi không muốn tái hiện lại những hoạt cảnh đầy sầu
muộn ấy, nhưng, nếu viết về phố phường, những hàng quán, sinh hoạt, thì tôi đã
quá ngán ngẩm, phố phường dường như không phải là nơi tôi ao ước trú ngụ, hay
là tôi đang mơ về cao nguyên, mơ về làng mạc, có gió nồm nam thổi giữa trưa mắc
võng dưới bụi tre, à, nghe có vẻ tôi thích thú, nuôi hồn mình dưới bóng mát tre
trảy, như thế lá tre rơi, tôi học được âm thanh của lá, nghe được lá đánh đàn trong
không trung và một nốt trầm nơi mặt đất bao dung, thế là, tôi chảy rong theo những
luyến láy ca từ từ tiếng chim trưa, chim trưa hót, chim chiều về nơi núi non trú
ngụ, mấy con thằn lằn bắt đầu bò lên trần nhà nhìn xuống nền nhà, các con tôi chạy
nô đùa quanh khoảng sân chơi tròn cút bắt, còn tôi ngồi nhìn mây bay chờ trăng ló
ra khỏi ngọn núi Thạch Long, dường như nơi ấy luôn cho tôi một niềm hứng khởi
tột cùng, lúc đó tôi nhớ những người làng vào mùa này đi chở từng thùng nước về
nhà, tiếng cười nói rôm rả, trời quê bát ngát những khoảnh khắc như thế, tôi lại nhớ
ông bảy Khánh, cứ chiều lấy ghế ngồi đầu ngõ để chờ người làng đến lấy nước,
ông ngồi hóng gió, cũng là ngồi để chuyện vãn với người làng về chuyện nhà cửa,
tuổi già như ông như thế là niềm vui, ông trồng một hàng cau quanh giếng, giếng
đá ong, bên cạnh giếng có cái vò nước và chiếc muỗng gáo dừa, hễ đi chở nước
mệt mỏi, thì có thể múc nước trong vò đã lắng cặn uống một hơi đã khát, ôi! tôi lại
nhớ như vậy, như vậy nhân vật đâu phải do tôi tưởng tượng ra, tưởng tượng chỉ là
cách thổi cái tâm thức của mình cho kí ức chân thật sống dậy thêm những khoảnh

khắc! nghìn năm có phải là kí ức, hay là cái muỗng gáo dừa là nghìn năm của ông
bảy Khánh làng tôi, tuổi thơ tôi cứ lặp lại những kí ức như thế, và khi nhớ, lại nhớ
nhà kế bên nhà ông bảy Khánh, nhà bà năm Bình, vườn rộng nằm trên mặt ruộng,
có ông anh nghỉ hè về quê phụ mẹ nuôi heo nuôi gà, cứ chiều chiều bọn trẻ chúng
tôi lại tụ tập, đúng 6 giờ chiều chờ anh mở tivi trắng đen để xem phim Tây Du Kí,
nềm vui của chúng tôi mỗi chiều khi cơm nước xong là được xem phim Tây Du
Ký, đêm, về, nằm mớ ngủ, cứ thấy mình bay lượn trên không trung, phải rồi, ôi! cứ
tưởng chừng những kí ức ấy sẽ mãi ngủ quên, sẽ đi vào lòng thời gian vô tận, và
những trưa hè, chúng tôi lên núi chặt cành duối già về đẽo chiếc Vụ( hồi nhỏ nơi
chúng tôi ở gọi là chiếc Dụ) rồi mua dây tim đèn để làm dây quấn, để khi trời mát,
ra đường cái chọi, đường làng người đi xe đạp thì ít, đi bộ thì nhiều, nhà nào giàu
có lắm mới có xe gắn máy( thời đó gọi là xe Cúp, xe cánh én, xe 67) nên chúng tôi
chẳng có một trở ngại nào khi ra đường làng để chơi trò chọi Vụ,- phải chăng tôi
đã mở ra khoảng không gian trong kí ức của tôi,

Please follow and like us: