Hai tà áo em, Một chút…CAO VĂN TAM

HAI  TÀ   ÁO   EM

 

Áo dài em rạch làm đôi.

Tà em phía trước rạng ngời xuân xanh.

Sau em tà quấn chân anh.

Bước đi khó, khỏi mong manh cuộc tình.

Áo bay tà mỏng phiêu linh.

Mấy mươi năm, vẫn nguyên hình dáng xưa.

 

Mốt mai dẫu có đò đưa.

Bâng khuâng trên sóng sông xưa xuôi dòng.

Phập phù bóng ngã chờ mong.

( vạt sau em cắt để không nhớ về…)

Với nhau tình muộn bộn bề

Áo em lộng gió ta say phiêu bồng…

 

 

 

M   Ộ   T      C   H   Ú   T

 

Một chút nắng mềm phơi xuống phố.

Chở em đi trong  nắng mới

phiêu bồng.

Gió mơn man thổi qua thì cổ  độ

Hồng nhan ơi tri kỷ  giấc mơ nồng.

 

 

 

ĐI  THEO  MỘT  CÂU THƠ

 

“Ta đi giữa đường dương thế.
Bóng tối âm thầm rụng xuống chân cây…”
(Chiếc xe xác đi qua  phường Dạ Lạc/ Văn Cao)

 

Dòng đời phù phiếm khói mây

Lững lờ trôi nổi lạc bầy tha nhân

Cồn kia sóng vỗ bâng khuâng

Rong rêu phận bạc mấy tầng tiếng kêu

Cuộc cờ tàn – phận rong rêu

Đêm tàn canh – lạnh phiêu diêu non ngàn.

 

 

Đêm trùng điệp giấc mơ tan

Tàn khuya qua ngõ hồng nhan ngỡ ngàng

Cúi đầu đi – gió thổi ngang

Lẫn trong sương – giấc mơ tan cuộc trần

Bước nhanh thôi bước tần ngần

Trở về với cuộc cơ bần gieo neo.

Please follow and like us: