Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

 

  1. Mình

 

Cả một vùng thèm muốn nhìn từ trước lại

Cách một cái tròn tròn quen gọi là bàn

Trên cái gọi là ghế cao cao hai

Và ở giữa

nhiều đồ ăn thức uống vật dùng

Trong rủ kín cái dài thon vẫn nói tiếng riêng

Phơi hé mầm lặng im bằng hình thể bác mẹ sinh thành

Ánh sáng nhân tạo làm tròn bổn phận trong bóng tối tự nhiên

Khiến lúng túng kết giao cùng e lệ

Ðẻ một lứa con trên hai ghế một bàn

Ngón tay có địa chỉ không quen chia sẻ thông tin

Các ngón khác phục sẵn trong túi quần vạt áo

Người cùi hủi lúc này là thuận lợi

Non non từ âm thanh đến hình sắc gợi gọi không bằng lời

Hiêng hiếng bầu trời trong một bầu trời

Cái tạp nhạp của môi trường ghế bàn hàng xóm

làm xích lại thon dài mầm khép lại

Trong đối thoại mọi chênh khác tạm ra đi cho ham muốn lộ thiên

Thời gian đến hạn thì cũng là khi bóng tối hiện nguyên hình

Khoảng cách đã tính bằng hơi thở bằng sự rung

Tốc độ cơ giới đua với các ngón tay trổ dài nở hoa lưỡi

Hoa còn nguyên hương đầy sắc đang chờ đêm khoe lộ

Mà toan bẻ rào bứt lẹ một ngày

Hoa đi để khoảng trống

Bến xe đò đêm thị thành ngút gầm metro

ngồi ngẩn ngơ ghế đá thủng

Hoa ướt mi oán trách và nở mầm thèm và cái thon dài càng hé lộ

Ngày mai hoa ra với trời rồi và đó là cái đau dọc một bàn tay vươn ngang

Thôi chịu vậy cầm cái không có về mài vào cái có

Ðặt lên cao ngang tầm ghế xưa đưa thẳng vào gia tốc âm dương tùy chỗ

Âm thanh mới trong sàn diễn cũ động tác mới trên hình bóng cũ

Hả hê

Trong cái ảo non đầu

Trên hai nguồn sáng liêng liếng

Trong dòng suối đen và điểm hồng rạng rực

Ðôi mấp máy hồng chờ khỏa lấp

Tay dài dấu ba chấm sẵn sàng

Bức tường xám mang vạch xiên làm chứng cho những vặn mình thế kỷ

Chiếc áo len nâu làm dấu nối sang ba cánh lá xanh đã thấm ngấm dòng tia trắng đục

Vạn sinh linh sẽ hiển hiện một ngày nếu lọt

Nút nào đậy kín hũ tương lai

Dậy mà đi hỡi cái fẹc-mơ-tua ngăn hiện tại

Ngây dại một lần không ngăn lại cái sờ xoạng hoàng hôn

Ôm riết chân trời không qua nổi chân tường

Chữ nghĩa đi mong chết lại từng ngày khi tiền bạc đóng bộ đồ số mạng

Non dại ơi cong ngửa mũi tên

Bên mở hết bên hấp hé trong lòng sắt đá

Quá khứ nằm ngay trong mây về gợi lại

Chẳng quá giờ ngọ nào đẻ muộn cho một ngày mai

Ðóng thân mở mình riết miết vật thể nào là chủ thể chuẩn bị bản thảo cho bức tranh đồng loại

Các tấm hình mang màu lập lờ chiều thủ hoại

Các tiếng chuông khàn của những tòa nhà chỉ nhận đơn âm

Các lá úa không còn bản mặt

Các tấm gương hậu chỉ biết chìa mông

Ðầu non ạ chiều lên cho thêm nhé

Một vầng điên từ bức họa không hồn

Một cái lọt sàng hai thế hệ

Cong. Ðen.

Bước rảo dọc dốc triền mưa đơn một

Dí. Ngấm. Im.

Rụt lại năm lần hai là mấy

Cho thêm cái chiến hạm không cờ vào

Tưởng các nhà mồ hẹn gió

Ngoan yên nào

Ngoan yên đi nào

Không ai cầm lên nổi một cái ngã tư

Hay cho thành phố vào ly trà nuôi lớn

Nhưng rảnh tay là vứt đi bó sách nặng cầm thêm một ngón hồng để ngâm dấm các lần sau

Thôi để mùa sau thôi để sau

Tay cầm đêm thụt lại

Với xoa núi nở động đậy phần cao

Là một thiên hà chảy

Cửa sổ nghiêng âu lo con mắt ngoài

Cửa chính hé bằng một ly cẩn trọng

Hồng au gò cao lấm tấm

Ðen chao ánh mời

Run một lần dại một bận

Hùng tráng cả trang văn hiến

Ðừng! Ðau lịch sử lắm

Giữ gìn hàng thiên niên kỷ từng giai đoạn bản lề từng sự kiện đóng đinh

Biết mà, vẫn mê đau

từng góc

tang thương

tình thế

Xa lộ ngẫu nhiên lại gò cao

Một cái choàng sông nước

Một cái động lưng trời

Hai cái gọi

Hai lần nín

Trăm lần lôi ra trong mộng xả dòng

Cao vút ơi trời

Có nhũn không

Ví rớt hai phần mềm còn lại

tới hôm nay

Họa sĩ già đã mài bút nhừ thân

nơi ấy

Hẹn nhé một ngày bốc cả hai tay

lửa bén quá lần ủ mặt trời

Chê cái nhão trong mưa dầm

Cái nhắng trong lẩm cẩm

Hẹn nhé nhọn một trời xanh nhùn nhũn

Ðịa chính trị học đây

Những địa dư có lửa nói bằng lời!

 

 

Cả một vùng thèm muốn từ trước đến

Quì nâng tay văn hóa vùng đất mới trong giao lưu với trời

Chắc chắn là khô mà sao diệu vợi

Cầu thang cong ở điểm nghẹn lời

Các cửa mở thấy hết ngoại bang

Vẫn nâng

mân mê đạo giáo tại chánh đường

Ðạo dẫn dạo vòng quanh miền xứ

Và toan cho trình diện bề trên

Chắc chắn là khô mà sao diệu vợi

Mảnh cong còn duyên thuở non hoang

Lịch lãm ạ cho hoang đàng vào đại

Nơi nguyện cầu một trí hướng minh quang

Trắng mịn ra giang hồ nhiều chưa

Có lần thấy đứng cạnh kẻ hoang đàng số Một

Ðể chỉ lên trời xanh

những dòng thiện tín

Tên ấy rắn lửa chữ nghĩa rừng hoang

Của triết loạn thịnh hành

Của sự lột trần củ chuối

Một vòng qua bản địa tự do của một mảng vỡ nay đã thành quốc gia riêng rẽ

Các tạp âm không chịu sự thử thách để hóa thành quốc ca

Cầm lấy trắng mịn chia tay

Chân bước một nửa mặt đất bản nháp

Ngôi nhà phía sau họng súng

Nếu chồm về phía ấy một phen

con đường không cho phép thối lui

Một góc gấp nơi dạ dày chưa mở ra sau bát cháo đêm chồng vợ

Nói: xem tranh chiến tranh nhiều thì cầm súng tự hủy thân

Cắn: ngón tay vẫn mở chờ răng

Nói: lấy vé một chiều đi trong ngày mưa thai mọc đầu

Ngồi: sofa đủ diện tích vẫn không tạo hứng

Hai lần níu cửa tử không khép

Ðịa ngục thiếu người dọn bàn thừa dao và vạc dầu

Bỏ thèm muốn đi trăm năm về lại

Hai mắt ngực

mở

hồng

Dưới mặt trời không tên

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: