Trưa quê, Chiều cổ tích…NGUYỄN TÂN QUẢNG

minh họa của Nguyễn Tân Quảng

 

 

TRƯA QUÊ

 

Mệt rồi cây đứng im hơi

Gió như trẻ nhỏ thích chơi trốn tìm

 

Ối đào chín ghẹo tiếng chim

Ngoài thềm con Vện lim dim ngủ vờ

 

Góc vườn nhện mải giăng tơ

Lưới tình dính mắc ngây thơ ả chuồn

 

Tiếng ve kéo nhị buồn buồn

Mái gà choang choác gọi con sau nhà

 

Quạt mo phì phạch tay bà

Cây cau đứng bóng sân nhà thành trưa

 

 

CHIỀU CỔ TÍCH

 

Tiếng chim đọng thành giọt sương

Cuốc kêu bãi sậy buồn vương gió đồng

 

Nắng như vàng dát mặt sông

Vó bè cà kẽo ngư ông vớt chiều

 

Trôn kim luồn tiếng sáo diều

Mẹ ngồi bậu cửa đăm chiêu vá ngày

 

Rít lên xoe xoé điếu cày

Lơ mơ cha thả khói bay về trời

 

 

SƯƠNG CHIỀU LẠNH LẮM MẸ ƠI

 

Áo tơi giấu mẹ đâu rồi

Nón mê đậy hũ tương ngồi dẫm mưa

 

Đâu mùi cá lẹp kho dưa

Bếp nhà loang ngọn khói trưa cay nồng

 

Chổi tre đâu dáng lưng cong

Vắng tanh bậu cửa mẹ không còn ngồi

 

Sương chiều lạnh lắm mẹ ơi

Về cho con Mực vẫy đuôi nó mừng

 

Con ngồi nhớ mẹ rưng rưng

Ruột như dao cắt nghe từng khúc đau

 

Please follow and like us: