Ký ức và không ký ức-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Adam Dembinski /Ba lan

 

 

Biết ơn Sài Gòn 

 

Gần 10 năm trước, khi tôi rời quê nhà Việt Nam, từ Sài Gòn yêu dấu. Cũng từ nơi này, tôi đã đón người bạn đời của tôi lần đầu tiên ở sân bay Tân Sơn Nhất, và tôi biết rằng, đó chính là người sau này trở thành tình yêu vĩnh hằng của tôi, như cuộc sống thường ngày hôm nay.

 

Lần đầu tiên tôi bay vào Sài Gòn cho chuyến đi xuyên Miền Tây, năm 2007, mùa nghỉ lễ tháng 4. Bạn thời blog yahoo đón tôi ở sân bay vì nhà bạn ngay cạnh đó. Tôi đi xuyên Miền Tây một mình từ Sài Gòn qua các xe Mai Linh với 2 túi xách tay to đùng, trong đó quan trọng nhất cuốn sách du lịch Việt Nam bằng tiếng Anh với đầy đủ số điện thoại, các khách sạn nơi tôi cần đến…Trước khi rời một nơi, tôi gọi điện lại khách sạn tiếp theo để xác nhận rồi lên đường, cứ thế tôi đi đến Mũi Cà Mau, điểm đến cuối cùng của tổ quốc hình chữ S, ăn cơm trắng và cua gạch miệt vườn rồi quay trở lại Sài Gòn. Cũng lần đầu tiên ở Sài Gòn, đi thăm bạn ở Miếu Nổi, tôi bị giật giây chuyền khi ngồi xe ôm. Đó là chiếc dây chuyền mẹ tặng cho tôi, rất đẹp và gía trị.

 

Đến năm 2009, tôi vào Sài Gòn với một dự án sản xuất phim, đến và gặp gỡ các nhà sản xuất cùng các đạo diễn. Tôi lại rong ruổi trên các con phố, các đường xa lộ ở Sài Gòn, các quán cafe ở quận 1, quận 3… Sau 2 tuần hoàn thành khảo sát, tôi ở lại cùng những người bạn mới, cũng là những đồng nghiệp thân thương của tôi sau đó. Chúng tôi tìm nhà cùng nhau. Mẹ tôi gọi điện, con sắp về chưa? Con ở lại đây, mẹ yên tâm nhé. Valys của con đầy đủ mọi thứ cần thiết rồi ạ. Như linh tính mách bảo, chuyến đi đó, tôi nhét đầy valys 20kg bao gồm quần áo, vật dụng và những cuốn sách quan trọng nhất, cần thiết nhất với tôi… Hành trang đến với Sài Gòn của tôi đơn giản như thế.

 

Tôi bắt đầu sống và yêu Sài Gòn, bên dòng kênh Thị Nghè, cạnh sở thú, cạnh chợ Thị Nghè và con đường quen thuộc buổi tối đi dựng phim lúc về muộn hay chạy qua Nguyễn Trãi rồi mua bánh mì nổi tiếng ngay đầu phố…Những quán cafe trở thành nơi gặp gỡ, làm việc online của tôi cùng các dự án phim cùng các anh chị, các đồng nghiệp mới…Là căn hộ mà ở đó chúng tôi đã có rất nhiều cuộc gặp gỡ khác nhau, những người bạn từ phương xa đến và ở lại, những cánh cửa mở rộng nhiều chân trời mới, một thế hệ di cư đến Sài Gòn.

 

Sài Gòn cho tôi một khí hậu thoải mái, tôi hết viêm họng, tôi nhớ những cơn gió tháng 11 của mùa thu khi ngồi ở Lê Lợi. Tôi yêu cafe bạc xỉu Sài Gòn, yêu trà đá Sài Gòn. Ở Sài Gòn bất kể lúc nào cũng có thể quàng khăn, một chút heo may lành lạnh hay lúc nắng gắt giữa mùa hè. Sài Gòn cho tôi một văn hoá ẩm thực đa dạng, tôi ăn món nào cũng thích mê mệt, từ chè Bé Chợ Bến Thành đến các nhà hàng như những món ăn đặc trưng rất riêng, cá kèo, hay cơm canh chua cùng đồng nghiệp…hay giờ ăn xế lúc chiều chiều…những lúc bất chợt ăn đêm xôi rán đồ bắc… Bán kính Sài Gòn của tôi là từ nhà đến quận 1 và quận 3, thi thoảng đi xa hơn chút xíu là bạn chở tôi đi hoặc tôi đi taxi là phương tiện di chuyển chính. Tết ở thành phố mai vàng, những ngày vắng lặng cùng những tình bạn thân quen giữa những công việc bộn bề. Sài Gòn của tôi như thế từ hơn 10 năm trước.

 

Sài Gòn cho tôi nhiều yêu thương giữa xa lạ, những người bạn mới, những thay đổi mới, thói quen mới. Đi xem phim chung cùng các bạn, gặp gỡ nhiều bạn trẻ. Tôi nhớ cô giúp việc cho căn hộ của chúng tôi, cô đến dọn dẹp nhà khi chúng tôi đi vắng, đi xa Sài Gòn, Sài Gòn đầy tin yêu và rộng lượng. Tôi nhớ cô chủ nhà chu đáo với các hộ khẩu khai báo, lúc tôi ốm, cô đến thăm tôi thường xuyên và chăm sóc như người nhà, tôi luôn giữ liên lạc với cô ngay khi sang Bỉ cho đến khi biết, căn hộ đã chuyển sang cho người khác. Tôi nhớ những nhà sách, những tác giả mới tôi tìm được ở những hiệu sách cũ, ở những khoảnh khắc bất ngờ tìm thấy những cuốn sách hay ở Sài Gòn. Tôi nhớ Ni buồn trên cây đã viết từ một văn phòng ở Sài Gòn và các bạn đã tìm đến tôi để chuyển thể kịch bản cũng như thành một ekip phim chuyên nghiệp. Dấu ấn tuổi 30 thật đẹp ở Sài Gòn, tôi tìm thấy zen và chính bản thân mình. Sài Gòn trong hơi thở, tình yêu và sáng tạo của tôi cùng các bạn.

 

Sài Gòn của tôi là những chuyến bay đêm về Hà Nội, là nỗi thổn thức mong chờ và im lặng. Tôi đã rời xa Hà Nội, nghe những giọng nói tiếng Việt khác, mà ngay tên tôi ai cũng gọi thành Huỳnh một cách đáng yêu, tôi yêu giọng nói Sài Gòn từ đó.

Sắp tròn 10 năm, tôi chưa trở lại Sài Gòn, dù tuổi 40 khởi sinh đã chạm đến. Biết ơn Sài Gòn của riêng tôi, mong đại dịch qua mau để về thăm lại Sài Gòn của tôi và ký ức được hiện hữu trên từng con phố, trên những gương mặt bạn bè yêu dấu,

[còn tiếp]

Please follow and like us: