Phiêu chim, Vệt rêu chiều-LÊ VĂN HIẾU

Phiêu chim
[Lời một chú chim bé nhỏ]


Tặng nhà nhiếp ảnh: Minh Hải !

Hình như tâm hồn em bay 

Nên ta dừng lại 

Dừng lại để chui vào bức tranh em vẽ 

Tấm ảnh em chụp 

Ghi một sat-na 

Đổi một sat-na em đi không biết bao nhiêu cung  đường 

Bao nhiêu đồi núi 

Bao nhiêu quãng sông 

Khoảnh khắc bên nhà cũng lung linh kỳ diệu Không biết nghĩ gì khi em “ Phiêu “ 

Ta thấy em mọc cánh 

Đẹp như thiên thần 

Em chộp ta 

Chộp cả thế giới tình yêu của loài ta  đang ngộp thở

 

Vệt rêu chiều 

Vác cần ra sông câu cá 

Khi nghe tin bạn tôi vừa tắt thở 

Tôi câu sợi tơ của một linh hồn 

Bạn tôi đã ra đồng ra bãi 

Con cá trở về nguồn 

Tôi ngồi câu một ngày 

Tôi ngồi câu một tháng 

Tôi câu bóng bạn bóng tôi 

Tôi câu tiếng nước chảy buồn 

Chỗ bạn tôi nằm đã trổ hoa đã xanh cỏ
Chỗ tôi ngồi đã vẹt mòn đã bạc lá 

Đàn cá đi qua vừa quen vừa lạ 

Thời gian đi qua vừa non vừa cỗi 

Tôi ngồi câu cái vệt rêu 

Cái dấu lặn đã chiều. 

Chính là lúc chúng ta… đang ngộp 

Please follow and like us: