Những tàn tro nơi bếp lửa người làng-LÊ ÂN


Mỗi ngày bỏ một ít vụn đời vào dâu bể nuôi đám cá màu lai tạo từ những cơn say làm luật vỉa hè…
Tạo hoá buông thả nỗi buồn cư dân lặn lội đại dương cho lũ sóng cuồng thao túng cõi văn minh ô hợp những bãi rác người phập phều sân si cợt nhả…
 
Những tàn tro nơi bếp lửa người làng còn lưu giữ lời nguyền nào cho một tai biến gene âm thầm thiêu rụi mật ngôn hoà giải lẩn trong mùi khói ngún qua đêm buồn cay con mắt ả bọ ngựa treo đời nơi bóng râm ký ức nhẩn nha nhai xác tình đồng loại sau mỗi cuộc truy hoan…
 
Sự bần cùng không thuộc một giống loài nào nên chẳng có công trạng gì cho hành trình tiến hoá… Mãi là một khái niệm buồn khởi nguyên từ ý thức tro than nào đó trong hình hài một gã tình nhân lõi đời ăn bám ả văn minh…
 
Đời trau trua điển tích, thơ vô tăm giữa cõi gió cũng xu thời. Nhặt màu buồn em trong chiếc lá xưa rơi, hình như có nhịp tình nào râm ran từ kỷ phấn hoa hoá thạch giữa chừng bóng chim trời ngậm giọt sương đêm thiên di màu nắng ái tình…
 
Please follow and like us: