Em thời và một màu đen-HOÀNG THỤY

từ nơi rất sâu sợi hữu quay cuồng bơi trôi trong hai chiếc vòi hồng tơ xa lắc tiến lên và nở nụ vạn nhân rơi lọt vào dạ cung trải ướt huyết nhung làm tổ cho thời ngưng tụ tại màng đạo sương nửa ảo nửa thực như phương thoa huy hoàng buôn lả đôi mắt hoen lệ

chờ cúc về từ bờ đại hải xả bỏ lời thề đi vào nơi ấy biết bao lần phóng xuất logos thiên thu trên vùng muối trắng nơi hoàng hoa đắm mình trong huyết hãn khói mây
xuất hiện vạn sinh linh trắng bơi trên cốc vô tình loãng và chảy khắp nam phương lún phún bờ cỏ nhung óng mượt quyến rủ kẻ cô độc lang thang phiêu lãng bên trời rất xưa như mộng mị tan chìm vào sắc giới lung linh có môi ngọt và từng giọt nhũ ướt đẫm nửa đoạn trên bến cát hừng đông
nằm ở đây và cắn xé từng vết ảo nơi da thịt hồng như chưa bao giờ có thực làm chảy ra tiếng thở dài của thơ trên nỗi đau của thời và nhức nhối miền sông nước hoàng hôn
là em sao gió vẫn thổi và em vẫn tươi như ngày nào theo cơn lốc quá khứ với đôi mắt buồn rất non và tiếng thao thức của đêm nguyệt thực cuốn hai thân xác vào vũng mơ hồ của nam cõi phù du
nam tử ơi em còn nơi này không mà nhan sắc trống lạnh trên chiếu trần vẫn đọng lại vết son tiền sử khi nước và lửa chan hòa trong đôi lần tụ tán ngu ngơ
hai thời định đã hé từ phương nào em thấy chưa những phong ba cuồng nộ của khí của thủy nhấn chìm những ước hẹn ngây thơ của người tình phản ước từ mầm ủ ấp dưới rốn sâu của con long chủ đỏ mong một ân tình tối huệ
em thời và một màu đen mênh mông…

Please follow and like us: