Có lần người bước ra từ thần thoại, Cũng từ mặt gương nocturne-CHU THỤY NGUYÊN

 lần người bước ra từ thần thoại

 

1.

và hôm ấy

bỗng dưng cánh diều nửa khuya

hay là trăng?

 

2.

mộng trầm mình đã xa

những khi

ta hiếm hoi hạnh ngộ

 

3.

đời tình nhân thường hay chấp vá

bởi nhiều mảnh trăng

hay lắm khi những mảnh không trăng

 

4.

mùi của rượu dẫu không ngon

chỉ bởi nhờ duyên

nửa chung cũng ngất say

 

5.

vẫn bản dương cầm ấy

sao nghe lúc có em

như lạc vào thiên thai?

 

6.

nắng đành đoạn phai màu

những lời thề thốt

thuở thấp thóang phía cánh rừng ngô đồng

 

7.

và cũng chính hôm ấy

bỗng làm nhớ như điên những sợi tóc mai

đã tự tay buộc ngày vào đêm…

 

 

 

 

Cũng từ mặt gương nocturne

 

1.

 

anh nhận ra em

cũng từ mặt gương dị chủng đêm

 

2.

 

khoảng cách ngày

đã thừa thãi thước đo cho niềm mong đợi

 

3.

 

bài Thánh vịnh từng ngợi ca về cuộc lữ

băng qua cánh đồng tử-sinh

 

4.

 

anh thấy mình vẫn luôn rượt đuổi

để được nghe đêm qua từng tấu khúc nocturne

 

5.

 

dòng suy tưởng có lúc thật bập bênh

hay bởi lời tự thú chân tình của kẻ có tội?

 

6.

 

vì trót đã làm người

nghĩa là mỗi người đã từng bước ra từ tấm gương dị chủng

 

7.

 

chính mặt gương ấy đã ném ta ra ngòai đời

để nhìn nhau. để cười, khóc, yêu thương, và thù ghét nhau…

 

 

06.2021.

 

 

Please follow and like us: