Cuộc Đời Bắt Nạt/Life Bullying-MC AMMOND NGUYỄN THỊ TƯ

Gaston Chaissac/France

 

 

Tòa nhà hai tầng, mỗi tầng có bốn căn hộ. Gã ở căn xoàng nhất tầng dưới.

Một buổi tối gã đi gõ cửa từng căn.

Sát vách gã là bà họa sĩ độc thân tuổi tứ tuần. Mỗi lần xem tranh của bà, gã hoa cả mắt. Càng nhìn càng mù tịt, nhưng gã vờ am hiểu. Mỗi tác phẩm đều ẩn đằng sau một câu chuyện, gã lúng túng lập lại điều người khác. Bà cười. Nhân loại sống nhờ vào chuyện. Thượng đế tạo dựng con người vì Ngài thích chuyện, dân Do Thái đã chẳng nói vậy sao. Cuộc đời suy cho cùng là sự tập hợp của các câu chuyện do con người đặt ra, rồi ép buộc nhau phải tuân theo. Gã nuốt lấy từng lời. Bà hứng chí lôi ra thêm những bức tranh khác. Cái quỷ gì nữa đây? Gã ước mình có thể toạc móng heo thay vì cứ phải vờ am hiểu. Lần này gã tới hỏi thu tiền nhà, bà trợn mắt đóng sầm cửa. Gã khịt khịt mũi. Lại cái mùi như chồn hôi nồng nặc. Hay mình bị rối loạn khứu giác, gã tự hỏi. Cái mùi một thời gã đắm đuối giờ trở nên hăng gắt. Ngày ấy cũng chỉ vì vướng vào thứ này, không thì gã đã trở thành tay ghi-ta lead trong ban nhạc Blues tầm cỡ. Đích thân nhạc trưởng James Cotton đã mời gã tham gia buổi tập khi họ đến Vancouver. Sau buổi tập, gã được tuyển. Cuộc đời một nghệ sĩ âm nhạc gã hằng mơ đã trong tầm tay. Nhưng số phận lại lừa gã. Gã không dám chường mặt trên sân khấu. Ngày hôm trước hút bồ đà với một tay Hell’s Angle gã sạch bách tiền nên liều bán cocaine đểu cho hắn. Bọn chúng giờ mà thấy hắn là thịt ngay. Gã đành phải trốn khỏi thành phố ngay trong đêm.

Cái gì? Tiền thuê nhà? Viên thượng úy cảnh sát mở cửa. Ông cười độ lượng, ra hiệu cho gã đừng quấy rầy. Mắt ông chuyển sang chiếc Ford Mustang màu đỏ đậu trong khu cấm trước tòa nhà. Ông thò tay vào túi áo rút ra cái điện thoại. Gã biết chỉ trong vài phút chiếc xe sẽ bị cẩu đi. Hối lộ à? Không đời nào. Cảnh sát chúng tôi lương tám chín chục ngàn đô một năm. Viên thượng úy nói với gã về nạn tham nhũng của cảnh sát ở các quốc gia khác. Không nhận hối lộ nhưng lừa dối, gian lận, gã nghĩ. Một lần trên đường về sau vụ giao hàng, gã bị cảnh sát chặn lấy ba chục ngàn tiền mặt. Ba xấp những tờ mệnh giá một trăm. Khi gã được giải tới đồn, số tiền họ đưa ra cho gã ký vào biên bản chỉ còn một. Gã không ngạc nhiên, có gì mới đâu. Cảnh sát là những kẻ khó tin. Gã ghét bọn họ. Bắt đầu từ cái thằng chung lớp thời trung học. Vô tài bất tướng. Ăn hiếp người khác. Nói dối như cuội.  Mũi nó cũng y như Pinocchio. Học xong lớp 12, điểm thấp, nó xin vào ngành cảnh sát. Nó nửa đùa nửa thật: Quá lười không muốn lao động, nhưng lá gan quá nhỏ không thể ăn cắp. Trong mắt gã, mặt cảnh sát và tội phạm đều hao hao. Họ đều có cái gì đó đang giấu diếm bên trong. Viên thượng úy khá thân thiện, hay gọi gã vào nhà uống bia tán gẫu, nhưng gã không thể gần nổi. Uống thoải mái đừng ngại. Có lần ông ta nói. Đơn vị tôi lâu lâu phải tụ tập thanh toán cái của nợ này. Nhiều vô kể. Chặn vài chuyến xe của tụi vị thành niên, da đỏ, hay buôn lậu, uống cả tháng không hết.

Ôi Chúa lòng lành, tiền nhà, anh vừa nói lăng nhăng cái gì thế? Cặp vợ chồng Nhân Chứng Giê-hô-va mời gã vào. Người vợ đặt trước mặt gã một tách trà nóng và đĩa bánh quy. Người anh em của tôi, sao ra nông nổi này. Ông chồng chỉ quan tâm đến linh hồn gã. Theo anh thì Kinh Thánh có còn thích nghi với ngày nay không? Người Nhân chứng Giê-hô-va hỏi trong lúc với tay mở cuốn thánh kinh bìa da màu nâu mạ vàng.  Gã đứng dậy cáo từ. Gã dị ứng với nhà thờ. Ông bà ngoại gã từng là người truyền đạo của dòng Ngũ Tuần, mẹ gã thừa kế đức tin của cha mẹ. Gã không biết bố. Chỉ nghe ông bỏ đi khi gã còn trong bụng mẹ. Tuổi ấu thơ của gã gắn với nhà thờ. Lúc gã sáu hay bảy tuổi, nhà thờ tổ chức sự kiện “Thắp lại ngọn lửa yêu thương Chúa”.  Gã không nhớ vị mục sư mời từ Mỹ sang nói gì nhưng người ta vỗ tay ngợi ca và hát theo. Giữa bài giảng ông hỏi ai yêu mến Chúa và dám tuyên xưng trọn đời đi theo Ngài. Thấy mẹ, rồi nhiều người giơ tay, gã đưa theo. Vị mục sư mời họ bước lên cung thánh để tuyên xưng đức tin. Gã rụt lại. Nhưng một người đàn ông cao lớn thình lình xông tới kéo gã ra. Mẹ gã hùa theo đẩy gã. Gã chống cự.  Cảm giác như chiên con bị bắt đi hiến tế, gã bật khóc nức nở. Người ta buông gã ra. Không còn ai để ý gã. Cùng với vị mục sư, mọi người trong đó có mẹ gã quỳ trên cung thánh gào tên Giê-su, rồi tru lên ca hát, múa nhảy, khóc lóc, lầm bầm thứ ngôn ngữ gã không hiểu, có người lên cơn co giật và ngã vật xuống.  Đó là lần cuối gã đến nhà thờ. Người mẹ tội nghiệp của gã qua đời vì ung thư sau đó không lâu. Gã nhớ những ngày cuối cùng của mẹ, người nhà thờ ngày nào cũng vào nhà thương cầu nguyện. Mẹ gã khóc, bà nói bà đang trông đợi thiên thần Gabriel hiện ra với phép màu nhưng chẳng thấy. Chỉ có một đống gạch màu đỏ và đen. Bà phải lắp ghép một tác phẩm nghệ thuật Mosaic. Cứ giơ một miếng gạch lên bà lại hốt hoảng. Đỏ hay đen. Màu nào mới đúng. Mô hình phải được sắp xếp làm sao. Bà run rẩy với mấy miếng gạch màu đen đỏ. Vô vọng, khiếp hãi tận cùng. Cơn ác mộng trở đi trở lại mỗi lúc bà thiếp đi. Bà hét lên khi nhìn thấy những con quỷ đen có sừng nhọn và đuôi dài, mang xiềng xích loảng xoảng, rập rình ngay dưới chân giường. Vị mục sư giơ hai tay lên trời cầu nguyện: Chúa là Đấng chữa lành, không bệnh tật nào Ngài không chữa khỏi. Không tội lỗi nào Ngài không tha thứ. Không khó khăn nào Ngài không giúp đỡ. Ngài chưa bao giờ thất bại… Mẹ gã cứ lắc đầu, nước mắt tràn ra. Trước khi tắt thở, bà bíu chặt tay gã và luôn miệng xua đuổi nhóm người nhà thờ ra.  Từ đó, nhà thờ với gã chỉ là mảnh ký ức đau đớn. Kinh Thánh còn thích nghi với ngày nay không? Gã không biết và không quan tâm.

Cậu hỏi tôi tiền nhà ư? Hỡi chàng nghệ sĩ guitar tài ba chửa gặp thời, cớ gì hôm nay lại thốt ra những lời bông đùa thế nhỉ? Vị tiến sĩ ngôn ngữ tóc bạc trắng điệu đà nháy mắt với gã. Này Benji yêu dấu của ta, dừng ngay hồi còi báo động của mày lại… Con chó ngừng sủa. Ông bế nó lên. Xin mời vào. Mời vào. Cậu thấy đó, Benji yêu dấu của ta trí tuệ có thua kém gì con người. Vốn từ vựng của nó hôm nay đã lên đến 135 từ rồi.  À, cậu có nghe Sam Harris chưa nhỉ, ông chuyển đề tài. Phải nói là tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, tay học giả Mỹ này. Sự khủng khiếp của tôn giáo là nó cho phép những con người rất sáng suốt tin vào những điều như kẻ không điên thì đần. Thử nghĩ coi, nếu ai đó tin rằng đọc mấy tiếng La-tinh trên chiếc bánh pancake sẽ biến nó thành thể xác của Elvis Presley, người đó bị coi là mất trí. Nhưng nếu tin một điều tương tự về một miếng bánh men và thân thể Giê-su, thì lại là… một tín đồ Công giáo thuần thành. Hahaha… Sự diễn đạt không chê vào đâu được.  Ông hất hàm về căn hộ đối diện của cặp vợ chồng Nhân Chứng Giê-hô-va, và lắc đầu. Thảo nào George Bernard Shaw khẳng định chỉ có hai phần trăm loài người tư duy, ba phần trăm nghĩ rằng họ tư duy, và chín mươi lăm phần trăm thà chết còn hơn tư duy… Hahaha…

Tiếng cười của vị tiến sĩ còn đuổi theo khi gã dò bước mười sáu bậc thang tối hẹp lên tầng trên.

Căn hộ tối om của cô gái làm nghề pha rượu cho một quán bar. Gã nhấn chuông.  Bà Nhân Chứng Giê-hô-va phao tin cô gái kiếm tiền bằng bán thân nhiều hơn bán rượu. Mỗi khi thấy cô trên hành lang, tóc vàng, dáng mảnh khảnh, bộ ngực khêu gợi, gã nhớ người phụ nữ đã bỏ gã. Giả như gặp lại nàng, gã sẽ không van xin nàng tha thứ. (Gã nghĩ mình không xứng đáng). Gã chỉ muốn trả lại món tiền, và cho nàng biết những ngày bên nàng tuy ngắn ngủi nhưng đầy hạnh phúc. Mọi sự chỉ vì đôi giầy ống da trăn khốn nạn. Lúc ấy quay về thị trấn để đánh lạc hướng bọn Hell Angles, gã gặp nàng tại một hộp đêm nơi gã chơi guitar. Nàng theo gã về căn hộ chật. Gã là tay chơi guitar đẳng cấp, tóc dài tới vai, da rám nắng. Gã không mất thời gian chinh phục nàng. Nàng gầy, cao hơn gã, tóc vàng, thân hình nóng bỏng với vòng một bốc lửa (sau gã mới biết là đã qua phẫu thuật nhưng không giảm sút sự say mê). Nàng là một vũ nữ thoát y đẹp và tốt bụng.  Hai người sống với nhau được vài tháng, có tính đến việc đám cưới và có con. Những ngày đó còn sợ tai mắt của bọn Hell Angels, gã không dám xông vào những phi vụ hàng trắng. Thu nhập từ ban nhạc chỉ đủ chút thức ăn, mấy lon bia và vài điếu cỏ. Một bữa xuống phố, thấy một đôi giầy khá bắt mắt, da trăn, màu nâu, cao tới gối, mũi tròn kiểu đang thịnh hành, giá mềm. Gã xỏ thử, ao ước. Năm trăm năm mươi đô. Nàng ngỏ ý mua cho gã. Gã quyết chối. Gã không phải là thứ hèn. Cả tuần sau đầu óc gã vẫn tơ tưởng đến đôi giầy. Và gã đã làm một điều ngu xuẩn. Tiền của nàng để dành, gã biết chỗ. Khuya đi làm về thấy đôi giầy, nàng ngạc nhiên hỏi tiền từ đâu, gã quanh co. Đêm sau trở về gã không tin vào mắt mình. Nàng đã dọn đi. Trong túi gã lúc ấy đúng số tiền năm trăm năm mươi đô gã kiếm được định lén trả lại cho nàng.

Căn hộ kế bên vẫn còn trống chưa ai thuê. Gã gõ cửa nhà cô du học sinh. Cô gái nhìn gã, tò mò. Không mời gã vào, cô đứng đó, tay vịn cửa. Anh cần tiền lắm phải không? Cô thấp giọng vào đề. Bạn gái cô, một du học sinh, muốn tìm người kết hôn để ở lại. Năm mươi ngàn đô. Số tiền gã sẽ hưởng trọn, chỉ cần một tờ hôn thú. Bản thân cô thì sang đây không tốn đồng nào. Gia đình chồng đài thọ mọi chi phí. Cô phải đăng ký kết hôn với con trai của họ trước khi xin visa du học. Tất nhiên là cưới giả. Cô cười. Con trai họ giàu nhưng dốt, gửi đơn mấy lần bị trượt. Cô có học bạ xuất sắc, điểm Anh văn cao, chỉ cần đóng tiền. Thế là theo luật người chồng giả của cô cũng được cấp visa và còn được phép kiếm tiền. Không ai lỗ. Cô gái nói, anh chồng qua đóng tiền học và chi phí ăn ở cho cô. Vài năm nữa cô ra trường, hai người được nhập cư, rồi ly hôn.  Anh ta sẽ về nước cưới vợ thật, tuần tự bảo lãnh vợ và bố mẹ hai bên. Cô cũng làm như vậy… Bọn đầu đen đa mưu túc trí, gã nghĩ bụng, các lão Bộ di trú quan liêu đần độn, theo sao kịp.

Ngài chánh án sống trong căn hộ rộng nhất và sang trọng nhất. Mặt ngài hôm nay héo xọm đi. Chú thích đùa dai, chú nói như thể chú sở hữu căn nhà này. Ngài nhìn gã. Kẹt tiền phải không. Sao không tìm một việc làm ổn định? Ta tưởng chú biết rồi. Mấy tháng nay, chủ nhân biến đi đâu, chẳng thấy ai ghé thu tiền. Giọng ngài trầm buồn khác thường. Một tuần nay ngài không rời căn hộ. Cả thị trấn biết ngài bị Hội đồng thẩm phán liên bang truất phế. Nguyên cớ từ một phiên tòa ngài xử cách đây hai năm. Tại sao cô không khép đùi lại? Tại sao cô không ngồi bệt xuống? Lũ chó lũ mèo còn biết tránh khi không muốn bị giao phối. Tại sao lúc ấy cô không la lên? Đó là những câu ngài chánh án chất vấn nạn nhân tại một phiên tòa cưỡng dâm. Sex, dù đồng tình hay không, vẫn có thể kèm cảm giác đau, ngài nói. Đau không thể là bằng chứng buộc tội. Cuộc cưỡng dâm trên một cái bồn tắm hôm ấy, giả sử như có, đã có thể tránh được nếu cô muốn. Ngài tha bổng bị cáo. Dư luận choáng. Các giáo sư ngành luật và các tổ chức bảo vệ nữ quyền kêu ầm ĩ. Ngài bị sỉ vả. Kẻ lố lăng, thiếu nhạy cảm, thiếu công bằng, kỳ thị phụ nữ, tuyên truyền về cưỡng dâm. Nạn nhân nghẹn ngào với báo chí. Ngài chánh án đã khiến cô hoang mang, cảm giác tội lỗi và nghĩ đến tự vẫn. Gần hai năm, ngài bị triệu đến hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, ngài phải ôm giấy bút đi học mấy khóa về tâm lý phụ nữ và tấn công tình dục. Nhưng tội của ngài lớn quá. Ngài đã làm băng hoại niềm tin vào công lý. Ngài đã không bảo vệ người yếm thế trong xã hội. Tại cuộc phán xử quyết định số phận của mình, ngài vẫn cứng đầu cho rằng cái sai của ngài chỉ là lỡ mồm, nói năng không “phải đạo”. Những đồng nghiệp đã bỏ phiếu tống ngài ra khỏi ghế quan tòa.

Về lại căn hộ chật hẹp, gã vật người xuống giường. Gã đã không thu được đồng nào. Mọi người trong các căn hộ không để ý đến việc gã gõ cửa đòi tiền nhà. Lá thư gã mới nhận được sáng nay còn nằm nguyên trên bàn. Gã sẽ đến văn phòng luật sư để hoàn tất thủ tục di chúc của bà ngoại. Gã, vâng, chính gã là người được quyền thừa kế tòa nhà này. Lúc sáng thấy cái thư gửi từ một công ty luật, gã nghĩ là thư quảng cáo (bao nhiêu năm nay gã có quan hệ gì tới luật sư); bình thường gã sẽ ném nó vào thùng rác. Nhưng gã táy máy bóc ra. Không tin vào mắt. Gã run lên, tim ngừng đập trong khoảnh khắc. Gã đọc to thành tiếng. Đúng họ tên của gã. Đến giờ gã vẫn chưa hoàn hồn. Giống như mọi người trong tòa nhà tối nay, gã cũng ngờ ngợ mình bị hoang tưởng. Bất chợt, gã thấy mình đơn côi lạc loài vô tận trong cái thế giới tù mù bất an. Gã cảm giác bị cuộc đời bắt nạt, tựa như lúc còn là cậu bé bị giằng co ở nhà thờ.

Tháng 2, 2018

 

 

 

Life Bullying

 

The building had two floors, each with four apartments. The man lived in the most humble unit on the ground floor.

 

One evening he went to knock on the door of each apartment.

 

Next to him lived a woman artist, probably in her forties. He always felt dizzy looking at her paintings. The more he stared at them the more he saw nothing, but he always pretended to understand. Each hides a story, his face turned red as he repeated what others said. She laughed. Men live by their stories. God made man because he loves stories. Wasn’t that what the Jews said? Life after all is a combination of the stories people make up and are forced to obey. He swallowed what she said. Every word. So she showed him more pictures. “What the f…”, he wished to swear instead of faking to understand. This time he showed up to ask for the rent, she rolled her eyes in disgust and slammed the door.  He sniffed the air. The pungent smell of skunk, again. An olfactory disorder? No, the heavenly smell was really too strong. If it wasn’t for that stuff, he would have become the lead guitarist in a Blues band. James Cotton himself had invited him to a rehearsal when they were in Vancouver. After the practice, they offered him the position. The big time music career he had been dreaming of was within reach, but fate cheated him again. How could he dare show up on stage? The day before when he was smoking weed with a Hell’s Angel guy, he was broke and sold him bad cocaine. He knew the gang was looking for him. He had no choice but to escape from the city that night.

 

What? Rent? The police lieutenant opened the door. Smiled generously, the cop gestured for the man not to bother. The cop’s eyes moved to the red Ford Mustang parked in a “No parking zone” in front of the building, then took out his cell phone. In a few minutes, the car would be towed away. Bribery? No way. A cop gets paid eighty to ninety thousand dollars a year. The cop chatted with the man about bribery in other countries. Not bribing, but cheating, the man thought. One time on his way home after delivering dope, he was stopped. The police took thirty thousand dollars cash. Three bundles of one hundred dollar bills. When they got to the station, only one bundle was mentioned in the report. He wasn’t surprised. This was old news. Never trust the cops, he hated them. It started with a guy he knew in high school. No talent. A real bully. Lies dripping from his lips. A nose like Pinocchio. Finished grade 12, low marks, then he applied to become a cop. He joked: too lazy to work, too nervous to steal. In the man’s eyes, faces of police and criminals are really the same. They’re all hiding something. The lieutenant was quite friendly, often invited him in for some beer and a chat, but he could never feel close to a cop. Drink to your heart content, don’t worry. The lieutenant once said to him. My department often has to gather here to finish this stuff. Too much.  Just a few underage, natives or smugglers to stop and we drink for months.

 

Oh Mercy Lord, rent! What nonsense were you just saying? The Jehovah Witness couple invited him to come in. The wife put out hot tea and a plate of cookies. My poor brother, what’s happening to you? The husband was only interested in his soul. Is the Bible still relevant today? The Jehovah’s Witness asked the question while openning the gold trimmed, brown leather volume. He stood up and left. He was allergic to church. His  mother had inherited the same belief as her parents. Pentecostal missionaries. He didn’t know about his father. Only heard that the man left when he was still in his mother’s womb. His childhood was closely connected to the church. When he was six or seven, his mother took him to a revival called “Relighting your love for the Lord”. He didn’t understand what the guest pastor said but everyone clapped and sang with him. In the middle of the event, the preacher asked who loved God and dared to offer him their life. Seeing that his mother and many other people put up their hands, he raised his too. They were invited to come forward to the altar and be born again. He put his hand down. But a tall figure suddenly appeared and dragged him from his seat. His mother helped the man. He protested. Feeling like a sacrificial lamb, he burst into tears. They let him go. Nobody paid attention to him anymore. Along with the pastor, everyone including his mother, knelt in front of the altar shouting Jesus’ name, screaming, singing, dancing, crying, and some muttered in a strange language that he couldn’t figure out. Some would convulse and fall on the floor. That was the last time he went to church. His poor mother passed away not long after due to cancer. He remembered her last days. Groups of people from the church stopped by at the hospital to pray for her every day. His mother sobbed, she said she was waiting for Archangel Gabriel to show up with miracles but only saw a heap of two-colored tiles. Red and black. She would have to make a Mosaic. Every time she placed a piece of tile, she was anxious. Red or black? Which color was right? What was the pattern? She trembled with the tiles in her hand, an endless fear and no hope. The nightmare kept coming back each time she fell asleep. She screamed when she saw black devils with sharp horns and long tails. They carried chains and stood around her bed. The pastor raised his hands high, praying: Jesus Christ, God’s cure for everything. No diseases can take your children… No sins he would not forgive. No challenge he would not overcome. You never fail… His mother kept shaking her head with tears running down her face. Before she let out her last breath, she clenched her son’s little hand and told the church people to leave. Since then, the church to him was only another piece of painful memory. Is the Bible still relevant today? He doesn’t know and he doesn’t care.

 

Are you asking me for the rent? My undiscovered guitar wizard, why do you make such a joke? The gray-haired man with a PhD in language blinked at him. Hey, my darling Benji, stop your alarm system! The dog stopped barking immediately.  The doctor lifted the pooch. Come on in. Come in. You see, my darling Benji has a brain that’s bigger than most people’s. His vocabulary reached 135 today. Ah, have you heard of Sam Harris yet, he changed the topic. I must say he’s wonderful. Absolutely wonderful, this American scholar. The horror of religion is that it allows perfectly decent and sane people to believe by the millions, what only lunatics could believe on their own. Just think, if someone believes that saying a few Latin words over your pancakes is going to turn them into the body of Elvis Presley, that person would be considered insane. But if you think the same thing about a cracker and the body of Jesus, you’re just a Catholic. Hahaha… What a fantastic way to say it. He gestured over to the Jehovah’s Witness couple’s apartment, and shook his head. No wonder George Bernard Shaw is sure there’s only two percent of people who think, three percent who think they think, and ninety five percent who’d rather die than think. Hahaha…

 

The laughter of the PhD man followed him as he carefully took sixteen steps in the dark and narrow stairs to the upper floor.

 

The unlighted apartment of the young woman bartender. He rang the door bell. Mrs. Jehovah’s Witness from the ground floor opined that this girl made more money selling her body than her drinks. Every time he saw her in the hall, blond hair, slender figure with sexy inviting breasts, he was reminded of the woman who dumped him. If he could see her again, he would not beg her for forgiveness. He really doesn’t deserve her. He’d just like to return her money, and tell her that the too few days they lived together filled him with happiness. It was all because of those damn python boots. Back then, he was hiding in town from the Hell’s Angels. He met the woman at a strip club where he played guitar. He took her home to the apartment in this building. He was the most famous guitar player in town, shoulder-length hair, tanned skin. He didn’t need time to win her heart. She was thin, taller than him, blond hair, hot body with oversized breasts. He knew they’d been fixed but this didn’t decrease his desire. She was a beautiful, kind hearted exotic dancer. They lived together for a couple of months, even talked about a wedding and children. Still afraid of the Hell’s Angles, he didn’t dare get involved in dope deals. The income he earned from playing was barely enough to pay for food, beer and weed. One day they went downtown, he saw a pair of beautiful brown python boots, knee high, round toed. In fashion and on sale. He tried them on, and wanted them. Five hundred and fifty bucks. She offered to buy them for him. He strongly objected. He wouldn’t live off a woman. For a whole week, all that filled his mind was the python boots. He did a stupid thing. He knew where she put her cash. Later that night she came home from work, seeing the boots, she was surprised and asked where he got the money to pay for them. He didn’t give a straight answer. The next evening he returned to the apartment in disbelief.  She had already moved out. In his pocket was the five hundred and fifty dollars he was going to sneak it back.

 

The unit next door was still empty. He walked to the foreign student’s apartment, knocked on the door. The girl stared at him, curiously. Not inviting him in, she stood there holding the doorknob. Do you need money this badly? She lowered her voice, started talking business without hesitation. Her friend, also a visa student, wanted to get married so that she could stay in this country legally. Fifty thousand dollars. All the money would be his, he just needed to marry her friend. She herself wasn’t in the same situation. She hadn’t had to pay for being here. Her husband’s family had put up the money. She had to marry their son before applying for a study permit. Of course a fake marriage! She smiled. Their son was rich but not smart. Had applied to study in Canada a few times but failed. She, on the other hand, was poor but got high grades. Just needed money to study abroad. So, her fake husband also got a visa and was allowed to work while she was studying. No one loses. She said, he came here to work and pay for her tuition and accommodation. In a few years she would graduate, they would get permanent residency. And a divorce. He then could go back home and get married to his real wife. Step by step, bring his wife, his parents and his parents-in-law. She’d do the same… Damn cunning Asians, he thought, how can a brainless bureaucratic immigration officer keep up with those sneaky bastards!

 

The judge occupied the biggest and fanciest apartment. His face seemed withered today. You just like to make jokes. You’re talking as if you’re the owner of this building. The judge looked at him. You run out of money again? Why don’t look for a better job? I thought you already knew. A few months ago, the owner disappeared. No one ever came any more to collect rent. The judge said it with a low, sad voice. Unusually so. For a week, the judge hadn’t left the apartment. The whole town heard that he’d been removed from the bench by the National Justice Committee. The reason was a court case he’d presided over two years before. Why didn’t you keep your knees together? Why didn’t you sit down? Even dogs and cats know how to avoid unwanted sex. Why didn’t you scream? Those are the questions the judge asked the victim at the rape trial. Sex, like it or not, and pain can go together. He said. Pain is not proof you were being raped. The alleged rape on a bathroom sink could have been avoided if you wanted. The judge acquitted the accused. The case made national headlines. Law professors and feminist organizations screamed. They insulted the judge. He was called insensitive, unfair, misogynist, open to sex-myth propaganda. The victim cried to the media. The judge had made her feel confused and guilty, and she thought about suicide. For two years, the judge was made to attend many meetings, and training courses about women and sexual abuse. But the damage he had done was too great. He hadn’t protected the underprivileged and so caused people to lose trust in the justice system.  At the final hearing, the judge was still firm in his position. It was just the matter of “political incorrectness”, he said.  His colleagues voted unanimously to remove him from his seat.

 

Returning to his narrow apartment, he collapsed on his bed. He couldn’t collect any money. No one in the apartment took him seriously. The letter he had received this morning was still on the table intact. He’d have to go to the lawyer’s office to probate his grandmother’s will. Yes, he’s the one who was to inherit the building. This morning, when he saw the letter from a law firm, he thought it was advertising. Junk mail. For a very long time, he’d had nothing to do with lawyers. Most times he’d toss junk mail in the garbage can. But this time he decided to open it. Couldn’t believed his eyes, he was trembling, his heart stopped for a moment. He had to read it out loud. Exact full name. Even now he couldn’t pull himself together. Like everyone in the building that night, he wondered if he was hallucinating.  Suddenly, he starts to feel totally alone and lost in this unclear, insecure and unsafe world. As if he’s being bullied by life. Just like when he was a boy being torn asunder in the church.

February 2018

 

Please follow and like us: