Những ngày cuối năm-UYÊN NGUYÊN

Không phải là tặng vật thời gian có em nơi vệt son phai màu nước
mặt trời đỏ lại nét môi tiết mùa , lần lữa — bức tranh của mây , lồng lộng
trang giấy rít qua kẻ tay — tiếng đập khô tang trống
dội tức
không phải là câu chào bất động trên tuyến ảo về một chỗ ngồi gần , lửa
táp— khoảnh khắc trần trụi bầy chữ hiềm khích và thụ động , lưỡng lự của
que diêm soi thơm mặt mày quá khứ — thơ dắt mây trời bay , không phải
màu gió phơi trên biển trắng , muối san hô và động từ do dự — cắt rát
vạt tóc mặn những sóng trưa bạc đầu , không ai còn ở đó
không phải là thời gian cho phép tu từ gạch xóa hình hài bản thảo cuộc chơi
chỉ viết một lần , nghịch dị — gõ khoảng trống kề , gân biển nổi vồng nếp gấp
đậm đường chân trời đâu cũng thì tương lai , không hẹn
những ngày này
chẳng phải
đường nét lấn vào nhau mờ nhạt có ta tự hủy không gian kẻ vạch thêm giới hạn
lạnh thô tranh của đam mê , màu của tính từ và lửa của tiếng gào thét khi các
dấu cháy đỏ trong lò thiêu chữ
chẳng phải là ai trong họa tiết giữa trời mưa bụi đắp chỗ nằm của hoàng hôn , bóng
tối , sấm động đường roi bạo vũ , vút cánh chim đêm
chẳng phải là chút hạn kỳ mong manh của những giả tượng , nơi bến sông cổ tích và
lau sậy rúc mãi tiếng thời gian , núi lỡ , ngượng ngập khói hương rừng nghi hoặc—
không chờ đợi
chẳng phải
là lời đưa tiển thời khắc không cũ những hiện tiền chậm chạp , dầm gai xóc thịt da
ghẻ kim —tứ thơ lạp nguyệt
còn mãi
ngày cuối năm
tặng vật gió xé không trung , lơ lửng lằn tên xuyên
không tới đích

Please follow and like us: