Thời nhan sắc-HOÀNG THỤY

thơ Hoàng Thy hơi bí n, nhưng sang
trọ
ng, c lng đng chút gì đó như thể
là sự
lão thc trong cách nhìn ca chàng
trai trẻ
đa sc đa  tình…em đến như bch
nữ
/hóa hin t thánh cung…khói trắng
TVM

 

1.
là hạnh hoa
sắc tan vào mắt
chiếc xe ban mai cứ trôi mãi vào
vùng bạch tân em ngủ với lá
một màu xuân nụ
một mùa thu ngõ
thắm một lời hoa
cứ bám vào châu thân
ta thời hai mươi
tuổi học
chảy từng tia lạc bên bờ côn giang
và qui nhơn hửng nắng
hồng quá em mùi
dạ lý hoa
nở giữa vịnh hoang vắng
thao thức bao mùa trăng
gửi vào tưởng
mộng hường
lần pasteur xua cánh tay dài
và miệng thâm như cơn khao khát
tụ lại và phun ra
nọc ẩm của con thiên nga
cuốn vào vịnh thời gian
mái tóc em không còn xanh
môi em không còn ướt
mùa hoan đã nhạt
mao nhòa trong gió bụi mù tăm
tình lửa đã trở mùa
chỉ còn hơi thở
đông tàn vỡ vụn
phai màu
trôi vào không hư
theo bước chân người
viễn ly

2.
hoàng hoa nhả điệp khúc
từ mái trường rất ấm
và thời gian rất nhỏ
chờ một mộng ước
nụ hôn tưởng rất ngọt
như trang thư ai ép vào sách cũ
cho ham muốn vỡ tung
và người đã hôn vào làn thủy triều
biển xoáy
lên ta nhập vào sóng
và xuất bay vèo trong thổn thức
xôn nao
phương hồng cuối ghềnh
nở hoa cuồng ảo
mùa qui nhơn tím quá
vùng cát rong rêu chảy
vờn trên da thịt mỏng
con còng gió bỗng
bay vào niệm thức
biển nha trang hải học viện
thâm màu
cháy ướt làn môi mỡ
quỳ bên em một đêm
hôn vào nơi một lần
lửa tam muội đốt vỡ
vòng tay rất run
và em rất ấm
nhập lung linh vào
xứ thần kinh sao
nhấp nháy muôn màu
ôi triết giáo ngọt ngào
bay về phương nào
bên kia đại dương mộng
vi vu
phải không hoàng hoa mây
thao thức

3.
lan nguyệt ca một đêm vô thường
cạo gió cho thân lơ lửng
miền rất mộng
nương tử song đôi
chia hai mảnh non úa
cánh bướm lượn trong mơ
nhịp sáu chín nát nhầu
và con thư cưu lần đầu biết
rung động
hát rất nhiều trong suối tơ
ẩm một thời hoa
nguyệt ơi một trưa vào hư ảo
nhòa trong phòng tối
rồi lênh đênh
nuối tiếc
khúc hoan ca lơ lửng
rơi vãi bến phù vân
nhựa nồng nàn
hồng chảy
cho đôi môi phơn phớt
bay lơ trong hư tưởng
em lại đến
rất u huyền
và ta đã ngậm đoản khúc
tình thủy tinh
sáng như sao
giữa đêm trường
nguyệt thực

4.
nhụy tím lan đã mở tự bao giờ
thử vào đây tình một lần
thấm vào thật sâu trong run dại
vô biên
long đong trên cây đời
trái ngọt và trái đắng
rót vào rót vào mãi
những đêm nhập nhòa
thân xác bay lên tầng trên
cuộn bao vòng
lửng lơ
rồi lao nhanh xuống tầng dưới
ngập chìm trong ảo tượng
ngây say
con thiên nhiên đã biết tìm mãi
nơi này
nơi nhớp nhúa
tràn đầy
long lanh ánh đèn mùa thu
vàng một cõi
tơi bời một cõi
ngu ngơ một thời
đà lạt vũng tàu đồng đế
uống những mùa xuân đẫm ướt
hôn mê
giọt mồ hôi
giọt nhớ
về sài gòn
buông xả trôi
rồi em vội ra đi
không hạn kỳ
bên trời đen
bên cốc đời hun khói
bao nhiêu ngọn nến hồng
rực cháy giữa hoàng hôn
ly biệt

5.
vàng thoa rơi trong vườn
mùa xuân rất mới
em đến như bạch nữ
hóa hiện từ thánh cung
dìu ta xuyên vào thánh vịnh
cỏ trời xinh tươi
trên trang mới diệu kỳ
trầm mình giữa bao la nước
tinh khôn và thương cảm
lạ lùng vây thi nại
tỏa cù lao khói sương
một chiều du dương tiếng vỹ cầm
tẩm phòng ơi em một bờ môi
rối mái tóc
tinh khôi mời
mười sáu đóa hoa
bỗng nở trong đời
ba đóa rất tươi
của em của ta
và của chúa
vây chiến trường khói
mịt mù
sợi chia xuất
đè lên phận nữ
ta không còn em
mất xuân non
mất sơn hà ký ức
và đôi mắt trong veo
vàng cõi
vẫn cứ nhìn ta từ buôn mê
nuối tiếc

6.
huyền thoại giữa buổi chiều xanh
ta đã đến
và nụ hôn rất vội trên đường về
trăng nhuộm liêu phòng
diệu kỳ em cho
nụ tình chảy miên viễn
vào mơ hồ thương nhớ
bao con đường cát
em đã đưa ta về
nơi này là chiến địa
nơi kia không còn vầng trăng
chỉ có tình em thơm mùi
ân sủng
ta ở trong em
em ở trong ta
chén say ta cùng nhấm
chén đắng ta cùng vui
hồ trường rót mãi
đường trăm năm
chung một
lối về

7.
an mùa đê phương ấy
môi rất đậm và nước rất ngọt
tan một chút
khát khao một nửa
cháy bỏng
giọt thương mùa
cô phụ
cuốn vào vùng đất lở
mùa vay mê muội
không có ai
chỉ có ta em như cỏ dại
rơi từng giọt chiều tà
bùn vữa tắm ướt da
và chơi vơi trong tăm tối
vật vờ
cắn đứt nụ cười
cắn đứt đôi nhũ tròn
lửng lơ trong khu vịnh
u tàng
hai trái thánh
chảy ra sóng
giữa màn đêm
hội lộc
mong manh

8.
như hạt trai óng ánh
thanh chạy từ thánh đường
qua bóng tháp buồn
lẻ loi một ngọ thiên
nước mắt và trái sầu rớt
vào tim thanh nữ
ôm triết thai vỡ vụn
về ấp trong xuân vịnh
nguyên ngôn tinh khiết
một trăm năm sau
nở bầy khói trắng
tụ giữa trời ơn đức
cây trắng và gió đen
cho con nhện nhả tơ sợi
rất nhỏ
dệt thành thần khúc
tình
phôi pha

9.
nhan ảnh và tình tưởng
vẫn hiện về trong linh hồn khô
thân xác khô
mộng khô
thơ khô
nhưng em vẫn tươi
tình vẫn ướt
jang vân jolie thanh
tố lan đam phi sắc
yểu điệu trên bình nguyên
hồng thảo
vào nơi ta rất mơ hồ
rồi ra khỏi ta rất nhẹ
như lộ diệc như mộng
như thiên đường vô vọng
lơ lửng em mất dấu
vô vi nụ
vô tưởng thịt da
khơi hạt móc bên cầu sông ảo
mị nữ
mị ma
mị thánh đồ
rớt xuống khu rừng đỏ
mùa xuân hương nổ
trong thạch động
hoang tàn
biển xác ngàn mảnh lênh đênh
bão nhiệt đới
có ai phơi
tia hủy diệt
rải máu
trong tử dương cuồng nộ
chìm châu

10.
nhan sắc rã
nhập mộ nước
ngư phủ lạnh
diêm phu gầy
mùa tử khí giăng lưới
bầu trời và mặt đất
cuộn vào sắc không
biển hình dệt giao hoan
thành muôn ngàn lá dịch
cuộc lữ lộn dòng
con rồng ảo thành mị nhân thật
nằm phóng khí
trần trụi giửa bầy sói
đói tình
đói tiền
đói quyền lực
em gom hữu sản thành vô
đổ vào nơi xa
thăm thẳm không cùng
thu tận
vạn lộc
giữa mùa xuân
chảy từ rừng qua đồng bằng
qua tỳ hải sương
bạt màu
nối thành đô
lệ rớt
xác đói
nhà bay
ôi những linh hồn nô bộc
lang thang !

Please follow and like us: