Cuộc hồi hương của lửa/Chương I [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Patrick Renaud /Pháp

 

 

 

cái chuông nhỏ treo ở cổ tay xe đạp, trưa nắng nóng, dưới bóng râm gốc xoài tượng, tôi và em trai tôi
hay ngồi chờ tiếng chuông cà rem, ông bán cà rem chở một thùng làm bằng gỗ, bên trong có lớp xốp
cách nhiệt, đựng đầy kem cây, cây kem đậu xanh, đậu đen, kem trắng có mít và mãng cầu, mẹ cho anh
em chúng tôi mỗi thằng hai tờ hai trăm đồng, mua được hai que kem thơm mát, trưa ông bán cà rem
ngang qua ngõ, – ông bán cà rem ơi, bán cà rem cho cháu nghen! khuôn mặt khô ráp, nở nụ cười, chân
đạp thắng bố, rồi mở nắp thùng, hơi lạnh tỏa ra mùi thơm mùa hè, có chăng tuổi thơ ở góc trời quê luôn
làm chúng tôi nhớ nhung đến vô cùng, sau bao nhiêu sự di dời của thời gian, ông bán cà rem cũng đã về
bên kia thế giới của người xưa, cái chuông nhỏ treo ở cổ xe đạp vẫn là hình ảnh đẹp, đêm nào nằm ngủ
tôi vẫn thấy ông bán cà rem đứng chờ chúng tôi ở đầu ngõ, và tiếng len ken len ken ấy cứ trì níu trong
cái nắng trưa hè, như đang vẽ vào tôi màu nụ cười của giọt mồ hôi nhễ nhãi trên khuôn mặt người mang
quà mùa hè cho tuổi thơ tôi,
gió thốc qua những sườn đồi, tôi muốn về lại ngày xưa quá đỗi, nằm trong phòng buổi trưa, ngó ra
ngoài, những bông hồng tú cầu nở như con nhím biển, bây giờ, có lẽ trái đất đang dần nóng lên, lớp cây
cỏ tàn lụi, và bị đốn hạ, tôi còn nghe tiếng chim te te quách kêu, nhưng hiếm hoi lắm, có lẽ chúng cũng
lận đận với cảnh núi non, với mùa khô đến, dân làng dùng nước sạch của nhà máy, những cái giếng đá
ong một phần bị vùi lấp, còn lại chỉ đủ để dùng cho gia súc,
ai về qua đầm nghe đêm khua tiếng chèo thuyền,
có cô gái hái trăng hát nhớ người đi biển,
hay là, quê ngoại, tôi ngồi bên bờ cỏ
nhìn ánh sáng nhà thờ làng sông phả xuống những tiếng chuông,
tôi đi lang thang trên xứ sở tôi, nhặt lại ánh mặt trời chiều trên con đường đi xuyên qua cánh đồng, đèn
đường đã thắp vào đêm, mỗi ngày tôi hay đi ngang qua và đứng lại trong giây lát, để nhìn cái xóm nhỏ,
và trong nhưng giây phút ấy, những người xưa cũ chợt vang lên tiếng nói của đất đai, như đang lật từng
đường cày và tiếng hô dọ vung roi cho con trâu đi tới trước, lũ chim cò đậu trắng trên những thửa ruộng
ăm ắp nước,
ngoài cửa đông, những con hàu bám vào đế tàu thuyền, cậu tôi đi uống rượu về nằm ngủ ở thềm hè,
mùi gió biển thổi, rong rêu một cõi mơ hồ, tôi nhìn chiếc đồng hồ cát trôi chảy, như ảo ảnh về sự tồn tại
của đêm, mây trời cứ quần vũ suốt cả tuổi thơ tôi,

Please follow and like us: