Không phải hôm nay cũng không phải mãi mãi-CHU THỤY NGUYÊN

Something on my mind…

  1. Đừng đuổi bắt tôi, cái bóng từng thuộc về sự đam mê ngông cuồng, mặt trái của lá bài phỉnh phờ, cơn giông trong trái tim luôn quên khép cửa.

Cái bóng ấy thật ra các bạn đừng ngộ nhận là cái bóng của chính tôi. Để nói thẳng thật khúc nôi, cái bóng của một Eva thời chiến tranh loạn lạc trên phum sóc của một vương quốc. Một cái bóng trên sàn nhảy, cứ miệt mài cuồng loạn, như thể thời gian đã từ lâu không còn được cô ấy nhận biết đó là ngày, hay đêm.

Đừng tưởng tôi nói đùa, cứ lắng lòng sẽ nghe được cả tiếng khua chạm của đủ mọi thứ người ta vội vàng quơ quào, góp nhặt, giấu đút, dúi nhét, hoặc vứt đống trong cái không gian thật sự chật chội của tâm cảm. Chỉ sợ nếu mắt thường bạn nhìn thấy được nỗi thẩm sâu trong các linh địa ấy, bạn sẽ hét toang lên – Ôi! Rác rưởi! Khắp nơi đều chỉ là rác rưởi!

  1. Kẻ vẫn thường thổi tù và trong bóng tối đời người cuối cùng đã tự thú, chính anh ta chứ không ai khác luôn mang tù và lên núi cùng với tham vọng đốt lửa để truy cùng, diệt tận lũ chuột núi. Thoạt nghe ai cũng nghi anh ta chắc chỉ làm việc ấy loanh quanh ở các cánh đồng đang  hoang phế. Nhưng không, tinh trạng đồng không mông quạnh ở vùng này đã lâu lắm rồi, từ khi làn sóng các thanh niên thiếu nữ của nông thôn bị hút bởi ánh sáng mê hoặc của các đô thị lớn. Những cánh đồng bạt ngàn bỗng trở nên hoang hóa, những gốc ra đã được thiêu rụi từ thuở nào rồi, hang hốc đã khô nẻ, cỏ còn không mọc được thì lũ chuột bọ làm gì còn nơi ẩn náu?.

Nhưng sao lại chờ đêm để thổi tù và? Và sao lại phải lên núi? Kẻ chuyên thổi tù và và đốt lửa đêm trên núi bất ngờ cũng đã tự thú riêng cho vị tù trưởng về những lý do thắt ngặt anh ta buộc phải dựng chuyện giả hình. Không khác chi chuyện cô dâu chú rễ đang sắp đến giây phút bái tạ bàn thờ gia tiên, bỗng cô dâu quay qua phía chú rễ thì thầm:

–       Anh yêu ơi! Hãy tha thứ cho em nhé vì em không thể nào chịu đựng nổi nếu em không tự thú cùng anh. Thật ra, em đã lỡ trao cái vốn quý băng trinh của em cho người bạn thân của anh trong giai đoạn sống thử thời sinh viên của chúng em rồi!…

  1. Và trong phiên chợ trưa thưa vắng hôm ấy, người ta đã nhanh chóng nhận ra mụ đàn bà giảo hoạt. Một mụ đàn bà gầy như thanh củi cháy nám, gương mặt phảng phất tí chút nhan sắc thuở hồng hoang. Những người thợ rừng thường ví von bà ta qua câu nói – Mụ đàn bà từng nhiều lần bán trời nhưng đếch thèm mời thiên lôi. Tục truyền rằng: Mụ, cả những đời chồng của mụ, đến cả những đứa con mụ trót dại, sòn sòn phọt ra đời, chính mụ cũng mặc kệ, đếch cần biết cha của từng đứa là ai.

Từng phiên chợ ngày ngày vẫn nhóm, vẫn tan, mụ luôn mặc kệ tất cả, mặc kệ đại gia hay đám tiểu thương, mặc kệ ế hay đắt, mặc kệ vàng hay cám. Việc chính của mụ là dẻo miệng, lẻo lự. Nói rõ là giảo hoạt , nghĩa là trở trái làm mặt, của thối mụ khéo bốc cho thơm. Việc của mụ tóm lại là dùng từng ngụm nước bọt nhạt thếch và chẳng ai còn lạ gì để đổi lấy từng nắm xôi, từng con cá khô hay bó rau cho lũ trẻ. Ấy vậy mà thời điểm nào rồi cũng có người nghe lời mụ.

Tính giảo hoạt của mụ từng giúp mụ thu tóm về nhà những thằng rể ngoan hiền, đổi chác cho nhà gái chẳng hiểu thứ gì để mang về cho nhà mình mấy con dâu thảo hiếu. Con cái mụ đẻ ra cứ như nấm sau mưa, mặc chúng cứ lớn dần như cỏ dại, như bìm bìm…Cho đến mới đây, mụ đã lặng lẽ ra đi, chẳng biết có kịp truyền thừa cho ai căn tinh giảo hoạt của mụ không, chỉ biết từ lúc ấy, căn nhà của mụ bỗng im ắng đáng sợ. Gương mặt từng ông chồng mụ bỗng sa sầm đến bí hiểm. Cái chợ quận nơi mụ từng miệng bằng miệng, tay bằng tay bỗng hòa binh, yên ả lạ. Tính cho đến thời khắc này,  từ những ông chồng, đến các đứa con, cho đến lũ cháu hình như chưa thấy ai có khả năng lo le thay thế ngôi vị giảo hoạt của mụ.

  1. Đêm khuya có lẽ là thời khắc trung thực nhất với bạn. Không ngủ được giữa lúc mọi người đang yên giấc. Chỉ mỗi mình bạn với bạn, có lẽ đó là thời khắc bạn thấy rõ bạn nhất, nghe rõ bạn nhất, và thấu hiểu nỗi niềm bạn nhất. Niềm vui, nỗi buồn, điều ân hận, tiếc nuối, lời yêu thương chưa nói hết, điều ước ao chưa thực hiện được… Không sao, đêm luôn ve vuốt, an ủi bạn thật nhẹ nhàng, không như ngày cứ luôn nóng nảy chực chờ vồ lấy bạn, gay gắt kết tội bạn, sẵn sàng phản bội bạn. Người ta thường hay quan niệm: – Bóng tối là đồng lõa với tội ác. Có thể đó sẽ là chân lý dành cho những kẻ đã quá lầm lỗi nhưng vẫn không biết đến chuyện quay đầu là bờ. Còn tôi, và bạn nữa, một khi chúng ta nhận biết việc mình làm quả thật đã sai, biết ân hận, thì nỗi yên ắng của đêm khuya như một người bạn đồng hành luôn thấu hiểu, an ủi và giúp bạn lóe sáng lên con đường ăn năn, hối tội và mong được cứu chuộc.

Đừng chỉ buông một lời tự thú  với chính mình thật gượng gạo. Bởi khi ấy, chẳng khác nào như bạn sẽ được chứng kiến chính chiếc cầu vồng đam mê yêu thương của bạn bất chợt sụm xuống, chìm tận đáy ly rượu vang chúc tụng, đúng lúc người tình của bạn chia tay, quay ngoắc ra đi cùng tinh quân, ném trả lại bạn lý do chỉ vì bạn không chân thật. Một khúc quanh khá thắt ngặt khi ấy do chính tay bạn cầm lái, bỗng lạc đi như quên bẳng mất lời thề hứa trọng đại. Một ngộ nhận về sự kỳ vọng mọi thứ do chính tay bạn vun đắp từng hy vọng sẽ tồn tại vĩnh cửu. Nào ngờ, hình ảnh con thuyền bạn đã xếp bằng giấy thuở học trò chắt chiu chở nặng bao kỳ vọng của bạn, bỗng chốc bẹp dúm, chim lỉm khi chinh bạn vừa thả tay nó dưới cơn mưa nặng hạt.

Riêng phần tôi ngay giờ này, một chút gì đó như để tạm kết luận, đại loại như một điệp khúc trong Something on my mind của Hawk Nelson, anh chàng này hát nhưng sao cứ gằn giọng, cứ nhấn nhá, cứ như đay nghiến đoạn này bên tai tôi:

                      “Something on my mind
It takes my concentration
Just wanna lay it on the line,
Avoid all confrontation
I’m gonna say this one more time,
For all my generation.
You’ll never, ever pull my lever
Not today and not forever”…

 

Tháng 06.2021

Please follow and like us: