Vi rút tình, Ru khẽ -LÊ VĂN HIẾU

Vi rút tình 

Em trùm kín thân thể bằng mọi cách  

Đeo khẩu trang bịt mặt  

 mang thêm những cặp kính màu
Những cặp kính giúp em giấu cái nhìn cảm xúc 

Bàn tay đeo găng – thôi mân mê 

Kìm chế những khát thèm ve vuốt 

Tất cả dửng dưng lạnh lùng và như thép 

Em tự tách xa em  

Em tự tách xa ta 

Trước khi ta giãy chết 

Thời em chưa hóa trang và bịt mặt 

Thời em lả lơi nói cười hò hẹn với nhiều đàn ông khác Anh gục dưới chân em  

Thà bịt mặt thôi hôn nhau  

 còn hơn làm tổn thương & kinh sợ Thế nha em! 

 

 

Ru khẽ 

Khẽ ôm ánh trăng và ru

Ru lời ru của Mẹ

Ru lời ru của người mình yêu

Ánh trăng không chịu ngủ

Cứ lăn mềm trên ngực tôi

Khẽ ôm sự sống để nói về sự chết

Bạn bè quanh tôi hoảng hồn xôn xao Đám lá quanh tôi xào xạc gió

Chỉ hòn đá trong tôi bỏ ngỏ

Mở to mắt nhìn rồi lim dim

Khẽ nghe những gì sau cái chết

Thơ tôi lạc đường không biết về đâu

Cô bán rượu yêu kiều kia sẽ nhớ

Nàng thơ tôi khóc vì đau

Khe khẽ níu mặt trời tôi ru cho “thức“ Ru rang lời ru tôi yêu tôi thiêu

Tôi ru lời ru bằng lời nắng lửa

Mặt trời ru tôi mặt trời phiêu phiêu…

Please follow and like us: