Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

 

  1. Tứ chi 

 

Bài thơ bay lên bằng tất cả các chữ của mình

Thơ bay lên bằng tất cả đời mình 

 

 

 

5.1 

Tiếng yêu lạc trong các cuốn sách khảo cổ, các sổ nhà băng

tìm đường ra

Cho nó vé hai chiều kèm nhiều ẩm thực

Cho một mùa cây trái

vườn trinh nguyên

Nắng Bắc Cực lột mặt giả nhân

Nắng nhiệt đới bao che nụ cười vô lối

Tiếng yêu cần nắng

từ một thứ mặt trời ít tội lỗi

Hãy cho nó nguồn ngôn ngữ

cú pháp, tượng hình, từ câu và các dấu

đầy đủ

Nó tự hót

bài ca riêng trên quảng trường hạnh phúc riêng

Một giọng khàn thỏa mãn

các ô nhạc cuối cùng sót lại bữa tiệc đời

Hãy tổng vệ sinh các hệ thống chính quyền chính trị nghệ thuật văn minh

hàng tuần

mỗi thứ Bảy nếu được

Cho tiếng yêu có đủ không gian cất lên và không gian im lặng

Khi tiếng yêu sinh ra và chết đi

Che tai

Nhắm mắt

Ai khóc ai cười

Chỉ còn những cặp tình nhân

trơ trọi

những cặp tình nhân rã giọng                                                                         những cặp tình nhân mới hót

 

 

 

 

5.2

Những cánh lá khô hai đầu con dốc

Mặt đường ướt xua các bông tuyết

Xe van lên dốc thở gấp

Tôi nằm nghiêng

trời chao một cánh chim

 

Cuối dốc bạn có nghe tiếng gió

Không ghé vào tôi chiều này

Gió khi không khi có

 

Làm sao đừng mất mùa thu đang qua con dốc những cánh lá khô rải hai đầu

 

 

 

5.3 

Tôi có bốn mươi lăm phút

chào hôn những chữ cuối cùng

Tôi có ba tiếng

đánh chửi hai câu lục bát lạc vận

Tôi có mười hai tiếng

đàm đạo ngang cơ cùng một đoạn nửa tự do nửa tứ tuyệt

 

Tôi có hai đêm để cưỡng để cưỡng

hiếp một bài hiếp một bài một bài

thơ tân hình thơ tân hình tân hình

thức thức thức thức thức thức thức thức

 

Tôi có nhiều tháng năm đầu ly hương

thương chết được dòng thơ hải ngoại

 

Tôi có nửa đời còn lại

ngoại hôn một thi pháp trường ca

 

Tôi không có thời gian nào

Một ý, một từ

Ðể giết thơ

Ðể giết thơ

Tôi không có thời gian nào

Một ý, một từ

Ðể giết thơ

Một ý, một từ

Tôi không có thời gian nào

 

 

5.4 

ở đây tôi nhớ nhiều người

ở đây tôi nhớ nhiều nơi chốn từng

cho tôi vui cho tôi buồn

cho tôi nhớ khi chân ngừng ở đây

 

 

5.5

Ta đi mãi. Ðôi giày yêu cũng biết

chủ của mình chẳng nản bước chân xa

Mái tóc kiêu bồng không hề hỏi

có chốn nao ta chịu chọn làm nhà

 

Ta đi mãi. Lá vàng rơi quen lối

nẻo đường nào không chạm bóng thi nhân

Rừng sâu thẳm dang mình vẫy gọi

Bạn bè ta: đấy những chúa sơn lâm!

 

Ta đi mãi. Sóng cồn dâng đợi

dìu đẩy về nơi tít tắp chân trời

Sông biển cho ta tình bằng hữu

Thương nhớ nhiều, thương nhớ lắm cánh buồm ơi!

 

Ta đi mãi. Trời đâu nào cao tới

Mây dừng ngang vai mây dừng ngang vai…

Trí ta thấu trời tâm ta mây biết

Thôi cũng đành thôi thế thế là thôi!

 

Ta đi mãi. Gió mưa này đã khóc

đã than rằng, ơi hỡi Ðỗ Quyên ơi,

gió giật thổi một đời không lại

mưa trút gào trọn kiếp không thôi

 

Ta đi mãi. Nhật nguyệt kia thực ảo

Ý ta bày tỏ giữa ánh dương

và trong ánh nguyệt tình ta sáng

Í a nhật nguyệt vô cương

 

Ta đi mãi. Xuyên những lâu đài tối

chứa cả vạn ngàn quá khứ đen

Băng các thành hào biệt ngăn nhân loại

Ta đi ta đi vượt hè phố thấp hèn

 

Ta đi mãi. Gặp những người chưa gặp

Thấy những gì chưa hề thấy bao giờ

Nghe muôn điều chưa từng nghe được

Bao việc thành còn tưởng như mơ

 

Ta đi mãi. Làm chim trời cá biển

Trời tự do cao xa biển tự do bao la

Ðói mãi khí trời khát hoài nước biển

Giữa biển giữa trời ta đã là ta

 

Ta đi mãi. Hỡi quê xa, đi mãi

Sẽ thấy gần trong từng giọt mồ hôi,

trong từng giọt máu, trong từng giọt lệ

Ðời ta

rỏ xuống

bài thơ

 

Ta đi mãi.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: