Tình vờ-TRẦN HẠ VI

Gaston Chaissac /France

 

 

 

như gió mây lang thang bên trời phiêu lãng, như trái
đất có hai nửa ngày và đêm, thời gian mênh mang
không gian rộng lớn, rồi chúng ta cũng như một cuộc
tình vờ mà thôi...

 

NHỮNG CƠN ĐAU KHÔNG NGUYÊN NHÂN

Sau khi phân vân chán chê, cô nhắn cho anh “Anh cho em địa chỉ nhé! Em H.” Đó là liên lạc duy nhất của họ sau nhiều tháng ròng rã không liên lạc. Anh không trả lời, cô nhìn vào điện thoại, hai tiếng đồng hồ sau vẫn không có phản hồi. Cô nhìn vào facebook, ờ, mà mình block (chặn) anh rồi mà! Có nên mở chặn không nhỉ? Cô lưỡng lự, loay hoay, mũi tên trắng nhỏ chạy qua lại như con thoi trên bức tường vài ngàn pixel trắng.

Nhưng cô không kịp loay hoay lâu thì đã bị ‘nó’ túm lấy, phủ trùm, nhấn chìm, nhàu nát, nghiến ngấu. Cô đau, đau điếng người, từ đầu lan xuống ngực, có cảm giác đang lịm dần đi trong một màn sương mơ hồ. Tay vịn đầu, cô lần dò vào giường, nằm xuống, nghĩ là thôi cố ngủ đi một lúc sẽ ổn. Cô chẳng có bệnh tim hay huyết áp gì để phòng ngừa. Cô biết, ấy là anh đang nhớ cô.

Tự một lúc nào đó, cũng không biết là khi nào trong cuộc tình của họ, cô phát hiện mình có một khả năng tuyệt vời, hay hết sức thảm thương thì cô cũng không biết. Mỗi khi anh có một xao động mạnh, một cảm xúc mạnh liên quan đến cô thì cô sẽ nhận biết được. Rất tiếc khi anh vui vẻ cô không chia sẻ được niềm vui hay thấy dạt dào hứng khởi, nhưng những khi anh đau buồn, xúc động cô sẽ cảm nhận được. Và cô đau, những cơn đau quặn thắt không lý do, nhưng tồn tại mãnh liệt và có thật, đến và ra đi sau vài tiếng đồng hồ. Những lần đầu cô có cảm giác mình bị ma ám, tự nhiên đau, rồi hết, chẳng cần thuốc thang chạy chữa, cơ thể cũng chẳng có gì bất thường. Cô theo dõi, lưu ý thời điểm và lưu ý lúc đó chuyện gì đang diễn ra với anh, thì cô tìm ra quy luật đó.

Cô thắc mắc, sao lại thế? Một nhỏ bạn của cô, người suốt ngày có thời gian rảnh rỗi để đọc tất cả các thể loại từ nghiên cứu nghiêm chỉnh đến chiêm tinh, bói toán, lá cải về tình yêu bảo cô rằng cô đang bị ‘hội chứng soul mate”, tạm dịch là ‘hội chứng tri kỷ”, rằng vì tâm hồn hai người tương thông, nên cô có thể cảm thấy được những khi anh có xúc động mạnh, đặc biệt là khi những xúc động đó có liên quan đến cô. Qua tầng tầng lớp lớp sóng điện giăng phủ khắp trái đất này, cô cảm nhận được nỗi đau của anh hoặc một phần của nỗi đau đó, theo nhỏ bạn giải thích.

Cô lắc lư hồi lâu rồi đành tạm chấp nhận giả thiết đó. Sau đó cô lại thắc mắc “Nhưng tại sao anh ấy không đau? Chỉ có mỗi tao bị đau thôi?”. Nhỏ bạn lại lên mặt hùng hồn giải thích là vì phụ nữ nhạy cảm hơn nên dễ… bắt sóng điện từ hơn và gần như những nỗi đau này chỉ có một chiều. Cô nghi ngờ “Chứ không phải vì bên kia không có đủ tình cảm, nên không bắt sóng được?” Nhỏ bạn ậm ừ “tao không biết, kiến thức tao cũng có hạn, không giải thích hết được”.

Cuối cùng cô đành mang theo một giải thích mơ hồ về sóng điện từ, về khả năng hấp thụ cơn đau và xúc động từ xa cùng một mối nghi ngờ không nhỏ về tình cảm của anh với mình sau buổi nói chuyện với nhỏ bạn đó. Mọi chuyện vẫn chẳng giải thích được, nhưng mà thôi, đau thế này thì cứ coi như đang nhớ mình nhiều đi, cô tự an ủi rồi thiếp đi trong giấc ngủ.

[còn tiếp]

Please follow and like us: