Tình vờ-TRẦN HẠ VI

NHỮNG CUỘC CHUYỆN TRÒ BẰNG MẬT MÃ

Anh đang nhớ cô. Đang thắc mắc tại sao cô lại chắc lòng chắc dạ như thế. Cô biết, vì cô cảm giác được. Từ khi cô quyết định không nói chuyện với anh trên facebook nữa, cô đã cắt đứt mọi liên lạc. Nhưng vẫn chưa dứt được cái liên lạc vô hình giữa họ.

Họ không còn là bạn trên facebook, thậm chí không nhìn thấy nhau, nhưng họ vẫn theo dõi và đọc dòng thời gian của nhau. Bằng hai hay nhiều tài khoản khác. Vì họ luôn để dòng thời gian công khai, có lẽ thế. Ngày xưa chỉ có cô theo đọc anh suốt một khoảng thời gian dài. Bây giờ có cả anh.

Từ khi không nói chuyện với nhau, họ học cách nói chuyện với nhau bằng mật mã, qua những status (trạng thái) công khai mà họ có thể đưa ra cho toàn thế giới đọc. Bạn bè cô bình luận tá lả, bạn bè anh bình luận tá lả, nhưng cô và anh nhìn vào những đoạn ‘mật mã’ (code) đó vẫn hiểu là có tin nhắn dành cho mình, vì mình.

Anh than phiền, anh đang đau buồn lắm, em về đây với anh, anh nhớ em. Cô lúc lắc đầu, suy nghĩ, xót, nhưng làm gì được bây giờ. Thôi, án binh bất động. Anh sợ cô không thấy, lại phải dùng tới một mật mã khác trực tiếp hơn, có liên quan rõ ràng đến một chuyện họ đã từng nói với nhau (cả anh cả cô hình như đều có trí nhớ tốt tuy cô lúc nào cũng tự hào trí nhớ mình tốt hơn anh!). Cô nhìn thấy, cũng hiểu luôn. Nhưng, thay vì nhắn tin lại cho anh, cô quyết định đi ngậm một miếng sâm nhỏ để dồn sức làm cho xong việc hiện tại. Và để lại một status trên facebook ai hiểu gì hiểu.

Cô sẽ không giả vờ thảo mai nói với anh là ’em nhớ anh lắm, nhưng em không trở lại được’. Cô là người tuyệt đối thẳng thắn và thành thật, thành thật đến đau lòng. Vì có những chuyện nói ra như lưỡi dao đâm vào tim người đối diện cô vẫn nói, nếu đó là sự thật, nếu đó là điều cô cảm nhận. Cô hiện rất bận, gần như tất cả sức của cô không đủ để lo cho cô, nên tự thấy không có khả năng lo thêm cho anh. Yêu ai cũng phải yêu bản thân mình trước nhất. Vì đàn ông yêu cũng ích kỷ, và đàn bà kiểu như cô yêu cũng ích kỷ, cô biết anh không lo được cho cô khi cô gục ngã, và trước đến giờ cũng không ai có thể làm điều đó. Chỉ có cô có thể tự đứng lên thôi. Là một người biết lượng sức mình, nếu anh bảo cô không yêu anh, cô cũng đành chấp nhận.

Cuối cùng, anh nói anh yêu cô. Đây là lần đầu tiên anh nói điều đó, dù có thể họ đã ngầm hiểu từ rất lâu. Cô có một chút hả hê tự hào của người được tỏ tình, lại thêm một chút ngọt ngào của việc cảm thấy anh đã chiều cô thêm một bước nữa. Thật lòng thì cô cũng thấy rung rinh… Trăn trở lật đi lật lại trong đầu những ký ức tuyệt đẹp ngày xưa của họ cùng một ảo tưởng nhung gấm là họ có thể trở lại bên nhau, mọi thứ sẽ rất rất tuyệt vời… Nhưng… một chút le lói của lý trí nhắc cô là ảo tưởng luôn luôn có màu hồng lấp lánh, và giữa họ bây giờ có bao nhiêu rào cản cách ngăn, cảm giác hụt hẫng rồi giằng xé như thế nào của cô ở lần trở lại trước đó để cô phải khăn gói ra đi…

Sau khi cô bảo với anh, tất nhiên, bằng một mật mã khác, là cô vẫn chưa sẵn sàng để trở về, anh im lặng. Cô cũng im lặng. Cô không giải thích được, chỉ mơ hồ muốn một khoảng thời gian cho riêng mình. Có thể cô sẽ trở về với anh, có thể không, cô không biết được, như cô vẫn thường bảo chẳng thể nào biết chắc chắn 100% mọi chuyện xảy ra ngày mai.

Tất cả những tương tác bằng mật mã của họ, có thể có vài người bạn thân đoán được. Tuy nhiên, cô biết, có một người chắc chắn đọc được, đoán được và có thể hiểu được phần lớn. Vợ anh.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: