Từ chối, Đừng tìm anh chi vội-NGUYỄN THÁNH NGÃ

TỪ CHỐI

Lẽ ra không phải từ chối

Nhưng tôi nhận ra từ chối

Từ lúc biết chối từ…

 

Tôi từ chối tôi khi người ta gọi

Phía trước tên tôi gắn với những mỹ từ

 

Từ chối nhà thơ

Từ chối kẻ sĩ

Càng không thể nhận gì thêm…

 

Như một kẻ dại dột

Điên rồ trong thế giới này

Tôi từ chối thật không hề giả dối

Bởi tận thâm căn tôi biết

Mình không là gì

Mình vô cùng nhỏ bé

Thật không đáng chi

Thật đáng xấu hổ

 

Kìa mặt trời sáng chói

Kìa mặt trăng rạng ngời

Kìa quả đất lớn lao

Kìa đám mây khổng lồ

 

Này hạt bụi

Này giọt nước

Một âm thanh “tách”

 

Tôi tách tôi ra

Khỏi những bài thơ đã dại dột

Lỡ nghĩ, lỡ viết, lỡ làm

Ngu xuẩn vui mừng

Ích kỷ tự cao…

Tách ra để chỉ còn khoảng không

Khoảng không

Khoảng không

Sau những con chữ khoảng không…

 

 

 

 

ĐỪNG TÌM ANH CHI VỘI

em ạ,

đừng tìm anh chi vội

anh chỉ là viên sỏi 

vấp em thôi…

 

nhà anh cheo leo sườn núi 

mặt trời vấp chân mây đổ nhào nắng chúi

người Lạch vấp chân trời thành Đà Lạt mộng mơ

 

anh với Langbian 

đôi bạn sương mờ 

chưa lên cao đã thấy mình mất hút 

chưa nói gì thông đã reo vi vút 

tiếng huyền âm giải nghĩa các tầng trời 

 

nhìn xa khơi

biển dọn lòng xanh ngắt 

thương mẹ trên nguồn mặn dòng nước mắt 

chỉ một vầng trăng lăn xuống một vầng trăng

 

Đà Lạt lạnh lùng 

em có hiểu anh chăng? 

câu thơ như thác đổ 

đá nở hoa hồng trên đất bazan 

tiếng chiêng dài như một mái nhà rông 

trống da trâu bung biêng hồn người tộc 

 

núi cao vực sâu một mái chèo độc mộc 

khỉ ho cò gáy nên thơ anh cũng khóc 

cũng sẽ làm em rưng rức gió miền xuôi 

tiếng ma rừng đêm cú rúc từng hồi 

có làm em run sợ? 

 

dòng sông quê anh mưa thì nước đỏ 

nắng thì lởm chởm đá rêu xanh 

những cô gái tắm trần lưng đen sạm 

vai cõng lưng gùi dãy núi đồi huyền thoại 

nên đá cũng bật lên tiếng đàn 

nên nước gọi là “đạ”…

 

người quê anh K’ho, M’nông, Stiêng, Bana, Mạ…

sống chỉ cần ưng cái bụng 

ghét dối lừa 

con gái cưới con trai 

nhưng bây giờ ghè rượu đã nhạt phai 

tiếng chiêng đã chảy máu 

câu hát không còn nương náu 

nhà sàn xưa 

 

em tìm anh 

trời sáng nắng chiều mưa 

đêm bỏ bùa em ạ 

chỉ với rượu cần thịt khô gói lá 

chỉ có tình người núi đơn sơ…

Please follow and like us: