Ông Kích-LÊ ÂN

( Ta là một chiến binh lưu lạc )
 
Ông ngồi đó lặng im bên gốc cây đời đan nắng phơi mưa gồng cái lưng gù mặc nhiên như cái hành trang bộn bề phế tích của những tháng năm bất chấp nhọc nhằn thời cuộc đẩy đưa… Hay là cái gù nhân cách đa đoan gồng gánh lợi danh chen lấn trong cõi lọc lừa tranh đoạt…
 
Tạo hoá có nhầm không khi khai sinh và điều khiển hành vi duyên nợ một phận người.
 
Ai nói gì ông cũng chỉ cười không buồn hở môi nhếch mép và một cái thoáng nhìn vời vợi thực hư mà ngập ngừng đâu đó nơi bóng lá vàng thu chiều bến sông cổ tích hừng lên màu nắng u hoài chập chờn cái khoảnh khắc bướm lụy Trang chu…
 
Hồn vía của ông như những viên gạch cũ mơ hồ vài ký tự bể dâu hắt hủi trêu ngươi giữa đất trời chính luận chềnh ềnh những hư hao sứt mẻ tình cờ mà rạch ròi từng dấu đời xanh ngơ ngác chấm phá mấy tàn phai lêu lổng giữa cộng đồng đa nguyên đang từng ngày rập rình soi mói lời lỗ vui buồn và sục sạo bán buôn cái thú ăn chơi linh cổ vật…
Please follow and like us: