Ngọn lửa từ những vùng miền vĩnh cửu-UYÊN NGUYÊN

Chẳng cần nhắm mắt
để thấy rễ và hoa mùa xuân , hiện thân như
một chuyển động ẩn mật
một dòng suối ngầm
lẻn vào giữa sự thôi thúc , chiếc cầu vô tình
nối khớp xương thời gian tưởng tượng
và ngôn ngữ
tôi gọi nó là thơ
chuyển ngữ nhịp cầu bằng ẩn dụ , một cảm giác nhầm lẫn khó chịu
gây ra bởi âm nhạc
vô hình
bóng đoàn tàu nơi suối cạn ,cái hỗn loạn ngữ nghĩa
và tiếng còi lúc khởi hành
trong đêm đợi chờ
tôi gõ cửa
lúc thi pháp đã phát nỗ
trong dấu giọng
đây là bài thơ tôi làm
trong một ngôn ngữ khác bị bỏ rơi
không gian ảo với những vật thể xung đột
sự bát nháo đôi khi cần cho ý tưởng kỳ quái
và cấu trúc tự hủy
mùa xuân chẳng phải trong thời tiết kịch tính , ngọn lửa hoàng hôn ,
những biến động
hoặc một thứ gì đó du hành như gió
trong biểu hiện của mặt trời
khuôn định kiến đã phản bội sự sáng tạo
của ngôn từ và giọng điệu
thơ
không bao giờ là lửa
từ những vùng miền vĩnh cửu
tôi
bắt đầu tháo rời chi tiết
của bài thơ
và ném chiếc cầu vào vực thẳm linh hồn chữ

Please follow and like us: