Như con đường mộng mị-HOÀNG THỤY

Philippe Azéma /France

 

 

 

ta đến tìm em bên nhà ga vắng buổi chiều vàng như con đường mộng mị không có người chỉ có vết bụi và bóng những con ma kéo lê tấm thân trần trong bao năm dưới vịnh mù của một hồng giang ẩn giấu hình giáo chủ bên tháp chuông chiêu hồn ngân suốt bao thập kỷ mò mẫm vẽ một thiên đường chênh vênh nơi triền núi ảo nuôi dưỡng loài bọ trùng cứ bò và bò mãi quanh miệng chén hư vô giữa thi nại âm trong bóng đêm với tiếng rên của các vì tinh tú ở tầng xa của dải ngân hà trắng đục lênh láng nước nguyên sơ nhận chìm những con đường rất dài và những đại dương rất cạn nối liền mặt đất với sao mộc tàn tạ không cỏ cây
đi mãi vẫn không tìm được vàng trâm của một ngàn năm trước ôi mê lạc vết tình dang dở đêm tân hôn rất hồng như hạt muối của diêm phu thuở ấy chìm vào nhan sắc nymph mặn nồng trên đỉnh thiên sơn với mảnh lụa trắng cuộn tròn hai thân xác huy hoàng rực cháy
đốt sạch cuộc chinh chiến bầy đàn khờ dại của lục địa trôi về phía hoàng hôn xỏa tóc phủ kín cả cuộc lữ thạch mộ lạnh lùng sắp hàng dài từ cõi người lên tận mặt trăng
lửa phủ tràn lửa thiêu rụi những tường chắn lạc đạo từ miền băng qua đồng cỏ non xuống vùng sông nước với tiếng hát rất lửa của nữ nhân đang chờ ngày vẽ lại bức dư đồ
trời đã sáng chưa ta đang mộng hay mộng vẫn kéo ta bay đi mãi bằng đôi cánh hồ điệp lung linh
hoàng hoa ơi vàng trâm ơi nymph ơi thi nại giờ này vẫn sương khói bơ vơ
người tát nước biển ngày nào vẫn ra đi biền biệt và dường như không còn tồn tại
ôi diêm phu ôi thanh giang ôi độc sơn !

 

Please follow and like us: