Câu xẩm rời, Trước cửa Trúc Lâm-NGUYỄN THÁNH NGÃ

CÂU XẨM RỜI

 

Trời Hà thành xanh

Ngọn gió xẩm rơi ngách chợ

Se lòng…

 

Chiếc nón buồn

Dây đờn cò dấm dẳng

Quệt trầu cay

 

Người ngồi đây

Mà như quá khứ

Cung thương, cung oán dập dìu…

 

Đôi mắt không nhìn thấy ai

Nhưng biết tâm người kẻ chợ

Lòng vừa ngang qua

 

Đồng bạc giấy rơi

Nhẹ tênh cuộc đời chìm nổi

Những câu xẩm rời…

 

Chút duyên hẩm

Hùn vốn chợ trưa

Thắt the cái cò cái vạc

 

Thời không nỡ quên đi

Xẩm xoan níu lại

Giằng xé mây trời…

 

 

 

TRƯỚC CỬA TRÚC LÂM

 

Trước cửa Trúc Lâm

Bạt ngàn mây trắng

Hồ in bóng gậy Tổ sư

 

Chuông Bát Nhã

Trống sóng cồn

Tùy duyên tăm bóng cá

 

Thông nghe kinh

Khắc khoải xanh

Bụi trúc khổ hạnh vàng

 

Lão du tăng nhẹ bước

Ta lẽo đẽo

Nặng nề

Gá mộng

 

Chỉ có những bông hoa

Vô ưu nở

Và đá thản nhiên

Đứng

giữa

tiếng

ngân…

Please follow and like us: