Cuộc hồi hương của lửa/Chương I [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

tôi bước đi trong lúc mặt trời vừa trôi qua những cây bông gòn tháng sáu cỏ vừa mọc xanh mây gầy gò dấu vết của làng khói hoàng hôn nhắc nhớ bếp củi tàn tro tôi bước đi và thấy mặt trăng chờ bóng tối tiếng cúm núm vọng bụi bờ gió thổi bụi đất ngoài ngõ tôi bước từ sáng sớm đến khi nằm nghĩ ngợi tôi bước vào giấc mơ thấy khuôn mặt bầy cò buồn bã bỏ tổ trên bụi tre làng chiếc lá tre khô treo mạng nhện con nhện cũng buồn mắt nhện như một điềm bí ẩn của lòng đêm của tuổi thơ dại lội bùn bao nhiêu thứ dày vò cả một cuộc người tiếng thét tiếng la ó trong khổ nhọc chỉ làng mới hiểu thấu mỗi khi con đường biến dạng là trăm năm vỡ tan biết bao nhiêu kí ức bao nhiêu sự sinh sôi và hủy diệt tôi bước đi trong sự rệu rã có khi là mảnh hồn làng phơi dưới cái nắng oi bức có khi là tiếng kim khí hơi xăng những dự trù đổi mới như đang phanh thây từng ngọn núi dòng sông từng nhát cắt khoắm sâu vào mặt hồ máu chảy từ cây cỏ và tiếng tung hô la hét không ngừng đổi mới cứ từng lớp người mặt mày xám trợn hô to như thế làm mặt trời như muốn khuất dạng cuộc tàn rữa cứ thế lôi tất cả đám đông vào lỗ huyệt ôi mây nghìn năm cố thổ sông nghìn năm nghìn loài chung sống trong mặt trời này cây cỏ này tôi bước đi môi ngậm điếu thuốc như những đêm ngồi bó gối ôm mộng trăng huyền trên căn gác trọ ngồi hút thuốc nhìn trăng qua lỗ lam phả phói từng cung sầu cứ dâng lên mê đắm trong hoang dại tuổi trẻ hoa bằng lăng hoa muồng trút hơi thở bờ kè thị nghè tôi bước đi lên đồi mơ ngồi uống trà với người mê chữ và tháng sáu nơi đồi Cam Ranh tôi và anh nhìn nhau nghe gió từ đầm phá thổi về những cơn mưa và khói thuốc vẽ lại những nhọc nhằn ôi tôi bước đi gặp ông lão mắt buồn trán nhô cao đang nằm đọc sách ông đọc tôi nghe những trang đời rớm máu vui có buồn có nhưng không giống ai trên đời cứ thế tôi bước vào trùng trùng ngôn ngữ những bông mai chiếu thủy bản nhạc cổ con chim Khước người làng Cù và bông vải tôi nghe ra tiếng nói của chữ và tôi cứ bước đi giữa những đài các huyền thoại ảo ảnh quá khứ tương lai cơm áo vẫn nghìn năm theo dấu loài người ôi có phải những mộ phần trí nhớ như được hun đúc lại như đang mở huyệt mộ giữa đêm mùa thu tôi muốn quên đi những bộn bề để cất mình giữ mình một chút để lắng nghe bước chân của đền tháp hay là hồn tháp bay xuyên bao thế kỉ những chuyến thuyền gieo giọng chinh nhân tôi nằm giữa xóm núi trăng và gió và chim kêu khoắc khoải….

Please follow and like us: