Ba người nữ một mùa thu-ĐỖ QUYÊN

  1. TỨ CHI

 

 

 

5.8

 

Thơ còn một cuộc phong barên trang giấy mỏng lòng ta lót đời

Hai tay cầm mãi cũng rơi

Chữ đây đã rụng nghĩa rày đã tan

 

Ngoài hiên đôi sẻ sang hàng

Thu này không chắc ai mang gió về

 

 

5.9 

 

cửa đóng lại mùa thu ở ngoài canh chừng em vào hai bàn tay mở bộ ngực đỏ mắt anh sao sa thân anh mang mặt trời nóng cái mặt trăng hai lưỡi liềm chụm lại giữa em chiếc giường nằm thủ dâm quay mặt về phía không có chúng ta không khí căn phòng đạt hạnh kiểm tốt nhất trong mùa âm hưởng chung cư  thi ba lần không đậu hơi anh rào rào tiếng em râm râm thủ khoa nhiệt độ toàn cục hát bài ca ổn định bức tranh câm trên tường sau vụ này không đòi giải phẫu mảng màu dàn cd hạn hán nhạc trịnh nhạc rap ngáp em càng mong ngóng mưa cuốn nhanh buổi chiều ra khỏi thời khóa biểu của sự ngu để anh nhìn thấy hết mình trong đối diện với thực tại be bé dài rộng không hơn một bài thơ tứ tuyệt sâu không hơn một bức lập thể hạng hai để anh tự vả vào bản mặt mang hình laptop của lý tưởng lỡ tàu về một cộng đồng ảo với văn hóa làng thời toàn cầu hóa để anh ngâm anh trong em trong khi em ngâm em trong mùa thu cửa đóng

 

 

5.10

 

Cuối tháng ra mắt sách? Ờ. Mà còn chờ. Phải định nghĩa lại thế nào là Sách. Ðịnh nghĩa lại Ra mắt. Cuối tháng? Trong ba định nghĩa lại này cái nào là bố cái nào? Cái nào con, cháu? Cái nào đáng được định nghĩa lại trước tiên (Chắc gì bố đáng hơn con?) trong khi chưa đủ tài trợ cho việc định nghĩa lại. Cái nào không chịu được định nghĩa lại. (Ðịnh nghĩa lại xong là tắc tử, chẳng hạn. Phí tiền tài định nghĩa lại, lại còn can tội gây án chữ). Cái nào định nghĩa lại là phạm luật. (Luật rừng hay luật vườn, đại khái thế, nhưng phải là luật chữ). Cái nào định nghĩa lại thì dính virus. Coi chừng vụ lây lan thuần túy kỹ thuật này: bằng không tất cả các định nghĩa lại trước ba cái định nghĩa lại này sẽ phải tái định nghĩa lại hết). Cũng cần kiểm tra kỹ cả ba định nghĩa lại đó cái nào thật giả. Cái nào mất phẩm chất (Lý lịch kém, không phải kiểu lý lịch ba đời mà kiểu như bad credit)? Liệu có cái nào đã từng được định nghĩa lại ở nơi khác chưa? (Nếu có, điều tra cẩn trọng nơi chốn và tác giả đã làm việc định nghĩa lại này). Cũng có thể có cái cần định nghĩa lại có khả năng tự định nghĩa lại? Có cái nào trong hoàn cảnh cụ thể này không cần định nghĩa lại? Và, sau khi định nghĩa lại nó có thể tồn tại với hai cái định nghĩa lại kia không? Vân vân và vân vân rồi vân vân. Tất nhiên, như mọi lần định nghĩa lại trước đây, phải làm việc trước tiên là định nghĩa lại thế nào là định nghĩa lại. (Nhớ: không cần định nghĩa lại thế nào là định nghĩa, vì khái niệm định nghĩa vốn rất cơ bản). Cuối tháng ra mắt sách. Ờ. Mà còn chờ. Phải định nghĩa lại…

 

 

5.11 

 

Nó – Ngày về. Có mầm trong gan bàn chân.

Từ buổi Hắn đi.

Lúc trong sương mờ nhìn chào mái nhà quê mờ sương. Mắt đẫm nước đầy đất.

 

Mỗi ngày đi mỗi xa Nó dần lớn. Lớn dần trong và ngoài sự chăm sóc của Hắn.

 

Nó không lấp lánh hay mù mờ thường xuyên trong ánh mắt Hắn. Ánh mắt có khi phải

nhặït lửa bên ngoài mồi vào có khi lửa dư chiết cho tặng các đại học viện các hội cựu chiến binh. Một số hội phái chính trị tôn giáo và một ít cơ quan chính phủ. Là các tiếp theo thứ tự. Các ngành nghệ thuật – thơ là rõ nhất – tự chất làm dáng ra điều. Không nhận khơi khơi lửa dư thừa lửa xái đơn xái kép. Nên Hắn không chấp (có chấp cũng không lại). Trên những chiếc va-li lửa các chữ vô cùng kính biếu đề to. Ðích tay xách tới các phong trào thơ các hội phường văn nghệ.

 

Không khi nào Hắn mua lửa dù từng vay mượn nhiều. Thậm chí ăn xin. Ăn xin người đẹp.

Ðấy. Thứ duy nhất Hắn ăn xin. Ăn trộm. Thậm chí. Từ kẻ thù. Là đồ duy nhất Hắn từng ăn trộm. Với Hắn lửa không để bán mua nhượng sang thế chấp. Lửa. Hoặc đổi trao tặng biếu cho xin mượn vay hoặc cướp giật tranh giành trộm cắp. Không thì ngoài sân để mặc đốt giời coi khói bốc chơi. Thậm chí có lần tiền cần cho Nó chỉ là 01 cái vé 01 chiều. Khế ước Hắn không hề vi phạm. Cho lỡ tàu luôn. Tiền là tiền. Lửa là lửa. Dù Hắn quí Nó ngang thân mạng. Ðã là kẻ ra đi Hắn nhất ngôn.

 

Hắn chỉ có lửa trong mắt. Ở mỗi phần chính yếu cơ thể – ngũ chi, lục phủ ngũ tạng –

để một thứ hay một vài thứ vưu vật thiên nhiên. Ngũ hành sắt gỗ nước lửa đất trong đầu. Tại tim – lửa và nước (Thế cũng không đơn giản. Dần dà sẽ nói vì sao). Từ ngày Hắn chưa ra đi từ thuở bác mẹ sinh thành hai sắp đặït quan yếu này đã có. Dạ dày nơi hội họp chốn diễu hành bãi chiến trường vườn nghĩa địa trường học kiêm nhà tù thiên đàng lẫn địa ngục của bộ ngũ ấy cùng nhiều bộ tứ bộ thất bát khác. Chân. Nhất là gan bàn chân. Ắt có lửa cùng sắt. Và có Nó: điều này là hệ trọng. Một bộ tam đuề huề suốt ngần ấy năm trường. Ra đi. Trong khi bộ đôi lửa-nước ở tim Hắn bốn mùa có chuyện hợp tan dăm tháng nửa năm. Lửa độc quyền Hắn nơi mắt. Lửa không tự sinh chuyện. Lửa làm lửa chịu điều chi phải quấy. Nước toàn trị lưỡi mà vẫn lắm chuyện tự sinh chuyện rồi tái sinh chuyện. Làm khổ lưỡi khổ cả toàn thân Hắn tất nhiên là khổ Nó. Nó bị lưỡi hành hạ nhiều bởi thế. Nhục nhất những khi trái thời trở thế Hắn thất nghiệp. Gỗ đất và nhiều vưu vật khác đầy tay ngập chân vẫn không kiếm ra tiền. Lưỡi lại bắt hành bẻ tỏi. Ðòi Hắn tống Nó ra ngoài cơ thể. Bẩn nhất là lưỡi rủ rê được phổi. (Ngoài các vưu vật khác thành phần trong phổi có lửa theo cơ chế đầu đạn hạt nhân. Nên phổi ở Hắn hăng ra phết!) Hai đứa đồng sáng tác bài ca “Nó – Ðứa con ngoại hôn lạc hậu trong cuộc hành trình”. (Nói thế không có nghĩa lưỡi chỉ có bẩn lắm điều. Ở Hắn như ở chúng nhân khác lưỡi còn có bao hành vi đẹp sạch quí. Nhưng cái này ra ngoài thi vụ của trường ca hôm nay). Thường nhật nước hiện diện tràn lan khắp Hắn. Có nơi rất đúng chức năng bất khả thế của nước. Nhiều chỗ nước chỉ sắm vai chọc phá rất siêu việt không gì sánh được. Hằng năm. Sinh nhật Hắn và sinh nhật Nó. Hai cơ hội nước lan chảy xuống chân đòi định cư nơi gan bàn chân. Lửa không chấp. Sắt ỉ eo. Nó âm thầm tạo kế. Nói cho ngay thì Nó ẩn hiện nhiều nơi. Kể cả đầu và tim. Ngay cả lưỡi. Ngay cả những chỗ kín và sâu. Tức là từ đầu đến đít khắp chân lông kẽ tóc. Nhưng. Nó nơi này phải ẩn danh nơi kia tạm giả danh khi xài bí danh lúc dùng bút danh. Chỗ xấu dơ đã có hỗn tục danh. Chỉ một nơi chính danh Nó dùng – Ngày về – như bạn đọc đã biết. Gan bàn chân.

 

Hắn chỉ để lửa trong mắt. Ðể Nó trong mắt thì Nó che khuất lửa làm sao Hắn hoàn tất bao

chuyện vá đời ngần ấy năm ra đi! Ở tim? Nó càng không thể. Không cái gì ở tim được với cặp lửa–nước. Nhất là Nó. Phải cao thủ lắm ở tim lửa mới sống chung với nước. Thú thật Nó vào ra đầu tối ngày. Ngặt nỗi, đầu – bộ tư lệnh tối cao – phải gương mẫu so với toàn thân. Không được chính thức hóa điều này.

À. Nói bạn đọc đừng cười. Lại thú thật Nó – cũng có không một tháng đôi lần – đi tới vào lui chỗ ấy. Cơ quan sinh dục và các bộ phận ngoại tuyến nội vi. (Thì Nó bình dân. Là Nó thôi đâu xuất gia đầu Phật mà kính nhi viễn chi chỗ ấy!) Nó ân hận. Những lần vào ra ra vào không vì sự tế nhị của vấn đề mà kỳ thú làm Nó trong Hắn lãng xao phận làm Nó. Sẵn vui chuyện và cũng sắp hết mắc cỡ. Nó bật mí rằng ở từng quí bạn thế nào không biết ở Hắn thành phần thiên nhiên vưu vật tại cơ quan sinh dục và các bộ phận ngoại tuyến nội vi cũng như trong cái dạ dày! Cũng bộ ngũ sắt gỗ nước lửa đất rồi bao nhiêu là bộ đôi bộ tam tứ thất bát khác. Cái kỳ thú Nó bao lần suýt chết ngập chết toi. Là các thiên nhiên vưu vật kết hợp tại đây rất hài hòa không như dạ dày hổ lốn. Ðã gọi dạ dày của Hắn những là hội trườngï quảng trường chiến địa nghĩa địa trường học lao trường thiên đàng địa phủ thì nên gọi cơ quan sinh dục và các bộ phận ngoại tuyến nội vi của Hắn là cái chi cho đúng cho hay. Nó và chắc là cả Hắn trong vị thế riêng lập trường riêng hẳn sẽ có trường ca riêng dành cho chuyện này.

 

Hắn chỉ để lửa trong mắt. Ðây một điểm Hắn cho là son trong bài toán đệ ngũ quyền. Tự do

Sắp đặt Thân thể Quyền. Lớn chuyện đấy! Thưa các ông các bà các cụ. Nhưng đó là sự thật. Một sự thật hồng. Mẹ cha thân quyến phản đối đã đành. Xóm giềng trách cứ nước làng phạt phép. Không hiếm người làng Hắn công thành danh ô-kê mà trong mắt tuyệt nhiên chẳng có gì sất. Ða phần dân làng mắt những đất là đất. Ông nào có tí sắt trong mắt thành thợ rèn. Cả họ ra phố phường. Ði ngoại quốc học Bách khoa Ðại học. Bà nào mắt có thêm chất gỗ. Con mới đẻ ra đã thạo thương trường. Trai làng tên nào trong mắt có chút lửa chả mấy chốc hóa thành liệt sĩ. Thi nhân thi sĩ làng Hắn cái nôi. Bởi khá đông dân có trong mắt nước cả ao cả giếng. Vấn nạn Hắn vượt là khéo vận nội lực điều phối cơ thể thi thoảng cho vào mắt những vưu vật hiếm. (Như là Nó). Ðể lửa mắt không biến Hắn thành liệt sĩ anh hùng. (Anh thư anh hùng văn sĩ văn nhân là chuyện của ông bà cô chú cha anh. Chaque chose a son job – Kẻ nào phận nấy. Hắn có việc của mình). Ý muốn chỉ có lửa trong mắt nảy sinh. Khi Hắn một cõi một thân trên con đò ngang theo dòng sông dọc sương mờ ngoái nhìn chào nóc nhà quê mờ sương. Bỗng thấy mắt cần một thứ lửa sáng soi. Hành trình Hắn bốc dần đất tháo dần nước khỏi mắt. Hắn chỉ để lửa trong mắt. Lửa soi sáng. Không phải lửa đốt hủy. Không phải lửa tiêu cháy. Văn tồi vũ hèn buộc chiếc va-li còn không chặt. Hắn biết mình chả làm nên vai nào trò gì hơn người ngoài việc có được thứ lửa sáng soi. Nhờ sự ra đi. Nhờ giữ gìn Nó trong người. Nó mang thứ lửa này về quê làng cố quận. Soi vật nào sáng vật nấy. Ai dùng vật đó làm chi. Chế tạo điện thoại di động. Viết ra bài báo. Hay mang bán lấy lời. Là chuyện của kẻ ấy.

 

Hắn chỉ để lửa trong mắt.

Có trong gan bàn chân Nó

– Ngày về.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: