Tình vờ-TRẦN HẠ VI

NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ BA

Cô hẳn nhiên là biết vợ anh. Biết cùng thời điểm cô biết anh. Vợ anh, theo cô, là một người đàn bà bình thường, tuy luôn nghĩ là mình xinh xắn tài năng. Tâm địa cũng hơi nhỏ nhen. Nói chung, cô liếc qua một lần, không có gì hay để cô phải để mắt. Có một người bạn cô, khi biết cô quen với anh, đã thất kinh cảnh báo “Bà T., vợ bác ấy, ghê lắm đấy!”. Cô cười “Chắc là ghê. Nhưng mà, tôi có định làm gì bà ấy hay chồng bà ấy đâu!” Cô bạn ngỡ ngàng “Nhưng sao ấy bảo…”. Cô lại cười cười “Tình vờ!”

Thật ra, cô tự biết, tính cách cô không giống những người đàn bà khác trong cái xã hội bao nhiêu năm vẫn còn nặng mùi phong kiến nhưng lại có thêm mùi thối rữa về đạo đức này. Cô không hẳn là Tây trong suy nghĩ, nhưng cô cách ‘ta’ rất xa. Cô cũng chẳng cố giống Tây, vì có những điểm của văn hóa của  họ cô không ưng. Với bao nhiêu năm bôn ba xứ người và những khoảng thời gian dài sống và làm việc ở Việt Nam, tính cách cô là một sự pha trộn giữa nhiều nền văn hóa. Những gì cô thấy hợp thì giữ, những gì không hợp thì cô không dùng. Cô còn đủ ma lanh để thấy cái gì có lợi cho mình thì dùng, cái gì không có lợi thì thôi quên đi. Hỏi cô có đạo đức không, cô bảo cô là người sống không nguyên tắc, nghiêng trắng thành trắng, nghiêng đen thành xám, nhưng cô biết tự điều chỉnh và biết mình đang ở đâu. Xã hội chê trách cô không quan tâm, cốt sao sống đời mình mà thôi. Cô không quá tự hào về bản thân, nhưng cũng không quá tự ti về mình, trời cho gì ta sống nấy, đơn giản thế.

Trở lại chuyện vợ anh, cô đã cho vợ anh một cơ hội. Thật ra, chỉ một lần, tính cô thế. Lần đầu tiên khi anh ngỏ lời ‘cưa cẩm’ cô, cô đã gọi vợ anh vào đúng cuộc nói chuyện đó (họ nói chuyện công khai mà), và sau khi vợ anh cho cô một lời bình luận lơ tơ mơ, ý là “muốn làm gì làm”, thì cô cứ theo thế ‘muốn làm gì làm’ thôi. Cô sống đơn giản, không cố gắng đọc ẩn ý sau lời nói người khác làm gì. Và sau đó, khi cô đã thích anh nhiều hơn, thì cô không nhìn đến vợ anh nữa. Đời cô, không có thời gian quan tâm đến chuyện mình thích, tại sao phải quan tâm đến những chuyện mình không hẳn là ưa.

Vợ anh ghen. Như bao người đàn bà khác. Cô cũng không thích vợ anh, như đàn bà muôn đời vẫn thế. Và cô không có ý giấu giếm điều đó. Cô không thể mở miệng nói lời ngọt nhạt với vợ anh như thân thiết từ thuở nào mà sau lưng thì tăm tia chồng người ta. Ít nhất đó là đạo đức của cô, sống cho thật với cảm xúc của mình. Tuy nhiên, vợ anh có vẻ hận cô nhất vì cô luôn công khai bày tỏ việc cô thích anh, không giữ cho cô ấy một chút mặt mũi nào của một người vợ. Vợ anh, như đa phần nhiều người đàn bà Việt Nam khác, thích hoạt động trong vòng bí mật. Có người tình cũng có trong vòng bí mật. Hẹn hò bí mật. Chia tay bí mật. Lục lọi đời tư người khác (chồng được tính là người khác). Hack facebook chồng. Hack email chồng. Đánh nguội.

Những trò đó cô thấy hết. Thậm chí vợ anh còn ‘cài’ người bên cạnh cô, để âm thầm điều tra xem anh và cô như thế nào, đồng thời tìm cách tác động cô xa anh. Tất nhiên, một con ngố lơ ngơ như cô, biết gì, cởi lòng ra thân thiết dễ dàng với người khác. Và vô tư kể cho anh nghe, này, em quen cô này, cô kia, nhiệt tình giúp đỡ em lắm, vân vân và vân vân.  Chuyện nực cười nhất là cho đến khi anh kêu là “Cô N. là bạn thân của T.”, cô vẫn còn không tin, kêu là “không đâu, em tin tình cảm cô ấy với em!”. Dẫu sao, đi đông đi tây, lên bắc về nam, cô vẫn là đàn bà, vẫn dễ bị lừa. Không sao, đã biết bị lừa thì thôi, lần sau không bị lừa bởi đúng người đó, đúng chiêu đó nữa!

Vô tình hay hữu ý, vì cô quen anh, cô cũng hiểu được phần nào về vợ anh. Cô không ghét vợ anh như bản thân vợ anh, nhưng cô không ưng những gì vợ anh làm với cô. Tất nhiên, có thể cô sai, nhưng như con người vẫn luôn nhìn rõ ràng cái sai của kẻ khác mà bao biện cho cái sai của mình, cô luôn ở thế đối đầu với vợ anh. Trong một cuốn tử vi cũ mèm rách mép ngày xưa cô đọc có một dòng nói về cô thế này “Người cung này làm bạn thì trung thành hiếm có, làm kẻ thù thì rất là đáng sợ”. Tự trong bản năng, cô biết điều gì làm vợ anh đau nhất, cũng như cô luôn biết nói những điều gì khiến anh đau lòng nhất, trong những khi cô buồn. Nghĩ đi nghĩ lại, có thể, hung dữ một cách bản năng như thế cũng là một trong những lý do anh chọn cô trong những ngày đầu họ biết nhau…

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: